Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Tủ sách Huyền Bí, Tâm Linh

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 11-20-2008, 11:09 PM
CamLo's Avatar
CamLo CamLo is offline
Moderator
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 82
THIỀN trong T̀NH YÊU và CÔNG VIỆC

Nguyên tác: Everyday Zen — Love & Work
Tác giả: Charlotte Joko Beck

Chương 1: Giai đoạn khởi đầu

Con chó của tôi không lo lắng ǵ về ư nghĩa của cuộc đời. Nó có thể phiền hà nếu nó không có được buổi ăn sáng, nhưng nó sẽ không ngồi đó buâng khuâng về vấn đề là nó sẽ được thỏa măn, giải thoát, hay là giác ngộ hay không. Miễn là nó có được một ít thức ăn, chút t́nh tŕu mến, cuộc đời của nó như thế là tốt đẹp lắm rồi.

Nhưng chúng ta là con người th́ không thể dừng lại ở mức độ như thế. Chúng ta có một cái Tâm tự kỷ ám thị, mà cũng chính cái bản tính này luôn tạo cho ta vô vàn phiền phức.

Ở một chừng mực nào đó, mỗi người chúng ta đều t́m thấy trong cuộc sống vẫy đầy những chướng ngại, hoang mang, và bất công. Ngay cả trong lúc mọi sự việc trôi chảy, chúng ta vẫn lo lắng rằng, nó có thể sẽ không như thế lâu dài.

Tùy thuộc vào phối cảnh lịch sử cá nhân, mỗi người chúng ta trưởng thành với những căm nghĩ về cuộc đời khác nhau. Nếu tôi nói với bạn rằng, đời sống hiện tại của bạn đang có là một đời sống hoàn hảo và lư tưởng; tôi tin chắc là bạn sẽ nghĩ rằng tôi bị loạn trí. Không một ai tin rằng ḿnh đang có một đời sống hoàn mỹ. Thế nhưng, trong chiều sâu của mỗi cá nhân, chúng ta biết có một thứ ǵ đó tồn tại, nó thật là mênh mông, vô tận.

Chúng ta luôn t́m giải đáp mọi vấn đề từ những ǵ bên ngoài chúng ta.

Ban đầu là ở trong cuộc sống thế tục.

Thế rồi! Chúng ta xoay qua lĩnh vực tâm linh.

Chúng ta đă dùng phần lớn cuộc đời ḿnh để gầy dựng một nhân sinh quan giới hạn về cuộc đời. Trong quan điểm nh́n đó, có một cái “Tôi” độc lập và những thứ khác xoay quanh — hoặc là làm hài ḷng “Tôi” hay ngược lại làm tổn hại “Tôi”.

Giác ngộ không phải là một điều ǵ mà ta có thể đạt được, mà nó là một trạng thái thiếu vắng một thứ ǵ khác. Cả giai đoạn cuộc đời đă qua, bạn luôn luôn t́m cầu, đeo đuổi những mục đích. Giác ngộ th́ buông xả những thứ đó, nhưng chỉ nói cũng không mang lại kết quả ǵ cả. Tu tập là việc làm của cá nhân không thể nào làm dùm được. Chúng ta có thể đọc cho đến ngàn năm, nó cũng không đưa chúng ta đến đâu cả. Chúng ta phải tu tập, và phải nổ lực cho đến cuối cuộc đời ḿnh.

Những ǵ chúng ta thật sự cần là một đời sống tự nhiên.

Cần phải có nhiều nghị lực mới có thể tọa thiền tốt được. Thiền không nhất thiết thích hợp cho tất cả mọi người. Chúng ta cần phải có sự quyết tâm để làm một điều ǵ, mà đó không phải là một điều dễ dàng ǵ. Nếu chúng ta công phu với ḷng kiên nhẫn, sự bền chí, cộng thêm sự hướng dẫn của một vị thầy tốt, th́ cuộc đời của chúng ta sẽ được thăng hoa. T́nh cảm sẽ không c̣n tác động mănh liệt vào cuộc đời ta như nó đă từng làm trong dĩ văng.

Nhưng tọa thiền không phải là việc làm mà ta chỉ cần dụng công trong một hoặc hai năm, để rồi cho chúng ta thuần thục rồi thôi, mà nó là lối tu tập chúng ta sẽ thực hành măi cho suốt cuộc đời c̣n lại của ḿnh.

Thiền là một phương thức sống, là đời sống, chứ không phải là ngồi vào tọa cụ ba-mươi hay bốn-mươi phút trong một ngày. Cả cuộc sống của chúng ta là công phu, là tu tập, là thực hành, hai-mươi-bốn giờ trong một ngày và mỗi ngày.

Tôi không nghĩ là, chúng ta cần phải buông xả bất cứ ǵ cả. Theo tôi, điều chúng ta làm là nhàm chán các Pháp. Nếu chúng ta ép buộc tâm ḿnh làm một điều ǵ đó, th́ khi ấy chúng ta lại trở về với cái tâm phân biệt — thích hay không thích, tốt và xấu, đúng và sai — đó là t́nh trạng mà chính chúng ta đang cố gắng siêu thoát.

Phương cách hữu hiệu nhất để buông xả là, quán sát các tư tưởng khi phát sinh và ghi nhận chúng. “À! Tôi lại thất niệm nữa rồi.” — và không cần phê phán, chỉ đơn giản trở về với hiện trạng của ḿnh trong phút giây này.

Chỉ b́nh thản tiếp tục công phu. Chúng ta có lẽ sẽ phải làm như thế hàng trăm-ngàn lần và cái giá trị của sự tu tập chính là cái quá tŕnh mà chúng ta đem tâm trở về với hiện tại lần này sang lần khác. Đừng bao mong mơi một trạng thái mà trong đó tư tưởng không phát sinh.

Tư tưởng vốn không thật, ở vào một thời điểm nào đó th́ chúng ta sẽ nhận thấy cái chu kỳ mà tư tưởng phát sinh rồi tan biến không c̣n cấp bách như lúc ban đầu, và sau đó khoảng thời gian nó gần như tan biến. Khi ấy chúng ta thấy được rằng chúng không thật. Chúng phát sinh rồi hoại diệt mà chính chúng ta cũng không biết tại sao.

Nếu chúng ta cứ b́nh thản ngồi ngắm nh́n (như là xem chớp bóng), không phê phán, tư tưởng nổi lên rồi rơi rụng; chúng ta xem măi rồi cũng phải chán, phải không?

Tôi không ám chỉ rằng, chúng ta không được để tâm ḿnh rối loạn hay giận dữ. Cái mà tôi nói là: khi tâm chúng ta rối loạn, chúng ta đừng vướng mắc vào nó. Nếu chúng ta đang giận dữ, th́ chúng ta cứ giận đi trong giây phút và biết thế; đó là sự khác biệt giữa người có và không có tu tập. Chỉ biết mà không vướng mắc vào cơn giận th́ làm sao tâm ta mất thăng bằng.

Tôi muốn nói về sự khó khăn căn bản của tọa thiền. Dù cho bạn mới bắt đầu hay là đă ngồi suốt nhiều năm, những trở ngại đều cũng như nhau.

Khó khăn th́ tất nhiên phải có, nhưng nó cũng có cái tốt của nó. Trong khi ngồi, tâm của bạn trực diện với những khó khăn này, có khi như mơ hồ, có lúc xem như vô lư, nhưng bạn đang học thật nhiều về con người ḿnh; và điều bạn học chỉ có giá trị cho riêng bạn mà thôi.
Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 11-20-2008, 11:11 PM
CamLo's Avatar
CamLo CamLo is offline
Moderator
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 82
Là con người, chúng ta có cái tâm để suy nghĩ. Chúng ta luôn nhớ những đớn đau. Chúng ta luôn luôn ước vọng về tương lai, những điều tốt đẹp ta sẽ có hay sẽ xảy đến cho chúng ta. Chúng ta gạt bỏ những ǵ không làm ta hài ḷng trong hiện tại: “Tôi không thích cái đó. Tôi không phải nghe điều đó. Tôi có thể quên nó ngay và mơ về những ǵ sẽ xảy ra.” Chúng ta sẳn sàng bỏ rơi hiện tại, để thả hồn mơ mộng về những viễn ảnh sẽ xảy ra trong tương lai. Chuyện này luôn quyện lấy chúng ta, tạo nên một lối sống mà chúng ta cho là bảo đảm, an toàn, v́ vậy mà chúng ta cảm thấy tốt đẹp.

Nhưng khi chúng ta sống như thế, chúng ta vô t́nh đánh mất cuộc đời hiện tại của ḿnh. Chúng ta không nhận ra lư lẽ đó là v́ chúng ta bị mê mờ. Những ǵ chúng ta nhận biết đều đă bị biến thể. Nếu bạn hỏi mười người đọc quyển sách này, họ sẽ cho bạn nhiều sự tiếp thu khác nhau. Họ bỏ qua những phần họ không hiểu thấu, hoặc họ không thích, họ chỉ ghi nhận những ǵ hợp với quan điểm của họ. Ngay cả lúc tŕnh pháp, họ chỉ nghe những điều họ muốn nghe mà thôi.

Vấn đề nan giải của tọa thiền là: tất cả chúng ta phải liên tục và duy tŕ đem tâm lang thang về với “phút giây hiện tại.” Thế thôi. Đó là phương pháp tu tập của chúng ta. Sự tăng cường và khả năng ở trong giây phút hiện tại, là những ǵ chúng ta phải gầy dựng và phát triển.

Cái mà gọi là tu học hay nhập thất thông thường chỉ là mệt nhoài, nhàm chán, và tê cứng hai chân. Cái quí giá mà chúng ta học được trong lúc ngồi im lặng với bao nhiêu bức xúc, thậm chí đau đớn là: khi đau đớn tâm ta thường hay bấn loạn (trôi dạt) và phản kháng (bao nhiêu đủ rồi, thay đổi một chút đâu có sao!) Chúng ta sẽ thấy đường lối vận hành của tâm ta ra sao. Chỉ có khi đau đớn tâm mới phản kháng và ta mới có cơ hội đọc nó dễ hơn so với tâm mê đắm.

Hăy nh́n vào quá tŕnh tọa thiền. Những ǵ chúng ta cần phải làm là: ḥa nhập vào những ǵ đang xảy ra. Bạn không cần phải tin tưởng tôi mà hăy tự thử nghiệm lấy. Khi tâm tôi bị trôi dạt khỏi hiện tại, tôi sẽ nghe tiếng xe chạy; tôi cố gắng không bỏ qua tiếng động nào, và không phê b́nh, tôi chỉ thật sự lắng nghe; làm thế cũng không khác ǵ tôi đang tham công án, bởi v́ đây là những ǵ đang xảy ra. Vậy điều tối quan trọng mà thiền sinh phải làm là: rời bỏ cơn mộng để trở về với cái thực tại bao la này. Có thế thôi!

Khi bạn ngồi thiền, đừng bao giờ mong ḿnh sẽ trở thành thánh. Nếu chúng ta bỏ được cái tâm quay cuồng trong giây phút, chỉ ngồi với thực tại, lúc đó chúng ta như một tấm pha lê trong suốt; chúng ta thấy tất cả: những tham vọng thầm kín hay thô thiễn, tự cao tự đại, nông nỗi, bất an.. cái mà được gọi là tâm linh. Tâm linh chân chính chỉ là sống trọn vẹn với tất cả cảm giác kia. Nếu chúng ta có thể nhận chân được Tự tánh, và sống (hay ḥa nhập) với nó, th́ khi ấy ta liễu ngộ (hoàn toàn thay đổi).

Tôi không muốn làm cho bạn năn ḷng. Bạn có thể nghĩ là bạn không c̣n đủ thời gian trong quăng đời c̣n lại để đạt đến kết quả rốt ráo. Nhưng đó vốn không phải là vấn đề chính yếu. Trên con đường tu tập, mỗi một bước đi đă có sự trọn vẹn của chân lư trong đó rồi.

Dĩ nhiên, trong khi chúng ta tu tập, th́ mọi sự và lư sẽ ḥa nhập và vận hành cùng phát triển với nhau. Mặc dù chúng ta không thích, nhưng chúng ta vẫn phải ngồi. Thật t́nh mà nói, tôi cũng không thích giống như bạn. Nhưng khi chúng ta ngồi một cách kiên tŕ và nhẫn nại qua những cơn đau như thế, có một cái ǵ đó phát triển trong mỗi chúng ta.

Tôi không nghĩ là, chúng ta cần phải buông xả bất cứ ǵ cả. Theo tôi, điều chúng ta làm là nhàm chán các Pháp. Nếu chúng ta ép buộc tâm ḿnh làm một điều ǵ đó, th́ khi ấy chúng ta lại trở về với cái tâm phân biệt — thích hay không thích, tốt và xấu, đúng và sai — đó là t́nh trạng mà chính chúng ta đang cố gắng siêu thoát. Phương cách hữu hiệu nhất để buông xả là, quán sát các tư tưởng khi phát sinh và ghi nhận chúng. “À! Tôi lại thất niệm nữa rồi.” — và không cần phê phán, chỉ đơn giản trở về với hiện trạng của ḿnh trong phút giây này.

Tôi không ám chỉ rằng, chúng ta không được để tâm ḿnh rối loạn hay giận dữ. Cái mà tôi nói là: khi tâm chúng ta rối loạn, chúng ta đừng vướng mắc vào nó. Nếu chúng ta đang giận dữ, th́ chúng ta cứ giận đi trong giây phút và biết thế; đó là sự khác biệt giữa người có và không có tu tập. Chỉ biết mà không vướng mắc vào cơn giận th́ làm sao tâm ta mất thăng bằng.

Tôi muốn nói về sự khó khăn căn bản của tọa thiền. Dù cho bạn mới bắt đầu hay là đă ngồi suốt nhiều năm, những trở ngại đều cũng như nhau.

Khó khăn th́ tất nhiên phải có, nhưng nó cũng có cái tốt của nó. Trong khi ngồi, tâm của bạn trực diện với những khó khăn này, có khi như mơ hồ, có lúc xem như vô lư, nhưng bạn đang học thật nhiều về con người ḿnh; và điều bạn học chỉ có giá trị cho riêng bạn mà thôi.

Là con người, chúng ta có cái tâm để suy nghĩ. Chúng ta luôn nhớ những đớn đau. Chúng ta luôn luôn ước vọng về tương lai, những điều tốt đẹp ta sẽ có hay sẽ xảy đến cho chúng ta. Chúng ta gạt bỏ những ǵ không làm ta hài ḷng trong hiện tại: “Tôi không thích cái đó. Tôi không phải nghe điều đó. Tôi có thể quên nó ngay và mơ về những ǵ sẽ xảy ra.” Chúng ta sẳn sàng bỏ rơi hiện tại, để thả hồn mơ mộng về những viễn ảnh sẽ xảy ra trong tương lai. Chuyện này luôn quyện lấy chúng ta, tạo nên một lối sống mà chúng ta cho là bảo đảm, an toàn, v́ vậy mà chúng ta cảm thấy tốt đẹp.

Nhưng khi chúng ta sống như thế, chúng ta vô t́nh đánh mất cuộc đời hiện tại của ḿnh.

Hăy nh́n vào quá tŕnh tọa thiền. Những ǵ chúng ta cần phải làm là: ḥa nhập vào những ǵ đang xảy ra. Bạn không cần phải tin tưởng tôi mà hăy tự thử nghiệm lấy. Khi tâm tôi bị trôi dạt khỏi hiện tại, tôi sẽ nghe tiếng xe chạy; tôi cố gắng không bỏ qua tiếng động nào, và không phê b́nh, tôi chỉ thật sự lắng nghe; làm thế cũng không khác ǵ tôi đang tham công án, bởi v́ đây là những ǵ đang xảy ra. Vậy điều tối quan trọng mà thiền sinh phải làm là: rời bỏ cơn mộng để trở về với cái thực tại bao la này. Có thế thôi!
Reply With Quote
  #3 (permalink)  
Old 11-20-2008, 11:17 PM
CamLo's Avatar
CamLo CamLo is offline
Moderator
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 82
Phật tánh không là ǵ cả mà là chính chúng ta, lúc này, ở đây: nghe tiếng ồn, đau đớn hai chân, nghe tiếng nói chuyện; đó chính là Tánh giác. Bạn không thể bắt lấy nó, v́ khi bạn cố bắt lấy nó, nó biến đổi.

Khi bạn ngồi thiền, đừng bao giờ mong ḿnh sẽ trở thành thánh. Nếu chúng ta bỏ được cái tâm quay cuồng trong giây phút, chỉ ngồi với thực tại, lúc đó chúng ta như một tấm pha lê trong suốt; chúng ta thấy tất cả: những tham vọng thầm kín hay thô thiễn, tự cao tự đại, nông nỗi, bất an.. cái mà được gọi là tâm linh.

Lời cuối của đức Thế tôn trước khi đại Niết bàn là, “mỗi người hăy tự là ngọn đèn cho chính ḿnh.” Ngài đă không có nói, “Hăy t́m đạo sư này hay thiền sư kia, hoặc đến trung tâm Thiền kia hay thiền đường nọ.” Không phải là như vậy, mà một lần nữa là, “Tự là ngọn đèn cho chính ḿnh.” Hay là, “Hăy tự thắp đuốc (ngọn đuốc kia chính là Chánh pháp) lên mà đi.”


Trước hơn hết, chúng ta luôn luôn muốn tự bảo vệ ḿnh đối với những bất trắc thường hay xảy ra. Với niềm lo sợ, chúng ta bắt đầu thu nhỏ ḿnh lại.

Đầu tiên, tu tập th́ không phải để tạo ra sự thay đổi về tâm lư
Thay đổi tâm lư là sản phẩm phụ sẽ xảy ra trên con đường đi đến mục đích đó. Nó không là cứu cánh.

Tu tập th́ không phải để hiểu biết về bản chất vật lư của thiên nhiên một cách tri thức, nguồn gốc cấu tạo và vận hành của vũ trụ. Nếu tu tập nghiêm chỉnh, chúng ta có chiều hướng sở đạt phần nào đó trong lănh vực này. Nhưng nó không phải là mục đích của tu tập.

Tu tập th́ không phải để đạt được trạng thái tĩnh lặng, hạnh phúc, thấy viễn ảnh, màu sắc (xanh, đỏ, trắng, hồng..). Tất cả những trạng thái này có thể và sẽ xảy ra nếu chúng ta tọa thiền đúng và đủ tiến bộ. Nhưng đây cũng không phải là mục đích cơ bản.

Tu tập th́ không phải để vun bồi cho có được công năng đặt biệt. Có nhiều loại công năng và mỗi người dù ít hay nhiều đều có nó một cách tự nhiên.

Tu tập th́ không phải để rèn luyện Định lực cá nhân — sức mạnh do rèn luyện trong tọa thiền nhiều năm. Định lực cũng chỉ là sản phẩm phụ trong Tọa thiền chứ không phải là cứu cánh.

Tu tập th́ không phải để có được những cảm giác sung sướng, vui vẽ. Hoặc là để cho ḿnh có cảm giác thánh thiện, đạo đức. Lư do hay sản phẩm hay mục đích của tu tập không phải là để luôn luôn được trầm tĩnh hay tập trung. Một lần nữa, nếu chúng ta công phu nổ lực, th́ những điểm này sẽ xuất hiện nhưng nó không phải là điều trọng yếu.

Tu tập th́ không phải để luyện cho cơ thể tránh được bệnh hoạn, hay ít đau đớn trong lúc có bệnh tật. Tư thế ngồi có lợi cho một số người có được sức khỏe tốt hơn, nhưng đôi khi có kết quả trái ngược. Nếu muốn t́m cách để có được sức khỏe tốt hơn, th́ tu tập Thiền không phải là cách; mặc dù sau nhiều năm tu tập có nhiều ảnh hưởng tốt cho sức khỏe của một số người, nhưng không có ǵ làm bảo đăm cả.

Tu tập th́ không phải để đạt đến lănh vực thông thái của một người biết mọi chuyện, hay một người có khả năng chinh phục con người và các vấn đề của thế gian. Thiền sinh có thể hiểu rơ ràng hơn trong một số vấn đề, nhưng người thông minh thông thường lại là người nói và làm những chuyện ngớ ngẩn, đần độn. Quán triệt thông thái vẫn không phải là đối tượng cả tu tập.

Thường thường trong thiền định chúng ta không nhắm mắt lại.

Tư tưởng sẽ tạo ra cảm giác và cảm giác sẽ làm cho chúng ta càng bị dao động hơn. Tất cả những cơn dao động cảm quan đều do tâm tạo. Và nếu chúng ta cứ để tiến tŕnh này xảy ra trong khoảng thời gian dài, chúng ta sẽ bị bệnh tật về thân thể và suy nhược về thần kinh.

Nếu bạn là người mới bắt đầu tu tập thiền, điều rất quan trọng cần nên hiểu rằng, chỉ đơn giản ngồi vào tọa cụ trong mười-lăm phút là một sự chiến thắng to lớn cho chính ḿnh rồi. Chỉ ngồi với tư thế hoa sen, và có mặt trong hiện tại ở đây là sự bắt đầu tốt lắm rồi.

Tin tưởng vào ḍng sống cuộc đời (nó xảy ra theo chiều hướng của nó) là một bí quyết sinh tồn, cũng là để đạt được sự b́nh thản nội tâm. Nhưng chúng ta không muốn nghe như thế. Tôi tuyệt đối tin tưởng rằng cuộc đời tôi ở năm tới sẽ thay đổi, sẽ khác hơn, nhưng theo chiều hướng của nó (có thể tốt hơn hay xấu hơn). Nếu ngày mai tôi bị vỡ mạch tim, tôi có thể chấp nhận nó, bởi v́ nếu tôi bị th́ tôi bị vậy thôi! Tôi có thể b́nh thản trôi theo ḍng đời như-nó-là.

Những ǵ chúng ta đang làm, không phải sửa lại bản năng của chúng ta, mà là giải phóng chúng ta ra khỏi ṿng kềm tỏa của bản năng tự ngă, bằng cách thấy được rằng, tự ngă là không thật có. Nếu sửa lại nó, th́ chỉ là tiến tŕnh thay đổi bằng cách nhảy từ căn tù này sang qua căn tù khác, rồi lế lối phản ứng và cách hành xử vẫn như cũ.

Tu tập Thiền th́ không bao giờ đơn giản như là nói về nó.

Tu tập là để cắt đứt sự vướng mắc vào cái tự ngă. Cái quá tŕnh này đôi khi được gọi là thanh lọc tâm. “Thanh lọc tâm” không có nghĩa là chúng ta trở thành thánh thiện hoặc trở thành một người khác hơn là chính ḿnh; nó chỉ có nghĩa là từ bỏ đi những ǵ ngăn trở chúng ta sống cách tốt nhất .

Thứ mà tôi đ̣i hỏi nơi bạn là sự kiên nhẫn.

Trong khi sự tu tập của chúng ta tiến dần, th́ cũng chính là lúc những ảo tưởng đang bị tấn công. Từ từ chúng ta bắt đầu cảm nhận (khủng khiếp!) được rằng, chúng ta phải trả một cái giá cho sự giải thoát; mà bản thân ta phải trả cái giá đó, không ai có thể thay thế.

Ta phải đạt được trạng thái an ổn của từng sát na trong đời sống, chứ không chỉ trong lănh vực tâm linh thôi. Làm thế nào ta tṛn bổn phận với mọi người, làm thế nào ta giúp đỡ người, bất cứ ra sao ta luôn có sự chú tâm (Tỉnh giác) trong từng giây phút trong đời sống — khi ta sống như thế nghĩa là ta đang trả cho cái giá cho sự giải thoát.

Ta không thể giới hạn sự tu tập của ḿnh vơn vẹn trong thời gian tọa thiền, đúng là thời gian trong khi tọa thiền th́ rất ư quan trọng. Nhưng tu tập phải là tiến tŕnh của mọi thời, hai-mươi-bốn giờ trong một ngày (cái giá đầy đủ không thể bớt).

Vô ngă không có nghĩa là hoàn toàn biến mất khỏi hành tinh này hay là không hiện hữu. Nó cũng không phải là vị kỷ, mà cũng không không-vị-kỷ, mà chỉ là một thể. Đời sống vô ngă không trụ vào bất cứ một cái ǵ, mà là “trụ mà không trụ” vào tất cả — nghĩa là hiện hữu mà không vướng mắc — cho nên không có chỗ cho một cái Ngă tồn tại.

V́ thế, vô ngă th́ tự tại. Không những thế, vô ngă không có điều tương phản cho nên có lợi cho tất cả.

Thế nhưng, cho những ai kiên nhẫn và tinh tấn trong tu tập, niềm hoan hỉ tăng trưởng, an lạc nhiều hơn; đời sống sẽ hài ḥa và ḷng bi mẫn lan rộng; những ham muốn thế gian đă từng có trong đời trong quá khứ cũng từ từ thay đổi ở tầng lớp sâu kín.

Ở vào tuổi chín-mươi-năm, thiền sư Genpo, một đại thiền sư thời hiện đại, đă nói về cái cửa “Vô môn”, và ngài chỉ ra rằng, không có cái cửa nào thật sự mà chúng ta cần phải đi qua để nhận thấy được cuộc đời của ḿnh ra sao. Tuy nhiên, ngài nói, từ quan điểm của tu tập, ta phải đi qua một cái cửa, cái cửa của ḷng tự trọng (tự măn, tự cao) của chính ta. Mỗi người chúng ta, từ sáng cho đến tối đều luôn đối diện với ḷng tự trọng của ḿnh. Ta phải tự vượt ngang qua cái cửa “Tự trọng” này, th́ mới có cơ hội đi xa hơn.

Ḷng tự trọng th́ hay bực tức. Bực tức đây tôi muốn chỉ là đủ loại chán nản, bao gồm khó chịu, phẫn uất, ganh tị. Tôi nói nhiều về bực tức để t́m hiểu nó và học cách làm sao đối trị nó trong tu tập để có thể đến gần cửa “Vô môn”.

Tu thiền là giúp ta phát triển khả năng dừng lại để nh́n.

Chúng ta không cần phải từ bỏ những thói quen đă bị ám ảnh bấy lâu nay; cái chúng ta làm là, thấy được chúng rơ ràng, và nhận ra chúng ta thật là ngộ nghĩnh (tại sao ḿnh lại lầm nghĩ và có khuynh hướng như thế trong quá khứ), và đó cũng là một phần của đời sống thế gian.
Reply With Quote
  #4 (permalink)  
Old 11-20-2008, 11:22 PM
CamLo's Avatar
CamLo CamLo is offline
Moderator
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 82
Câu chuyện thần thoại đầu tiên mà tôi nghĩ đến là chuyện về nàng công chúa và hạt đậu: xa xưa có sự thử thách cho nàng công chúa là, nếu nàng ngũ trên một cái giường lót bằng ba-mươi tấm nệm chất lên nhau, cô ta có thể nào cảm giác được nếu có một hạt đậu nằm dưới tấm nệm dưới cùng. Bây giờ nếu bạn nghĩ là, tu thiền sẽ chuyển hóa ta thành những công nương, hoàng tử. Không, ta sẽ trở nên dễ thông cảm và nhạy bén hơn; chúng ta sẽ biết nhiều điều về ta và người khác mà ta không biết trước kia. Chúng ta trở nên truyền cảm hơn nhưng đồng thời đôi khi dễ cáu kỉnh, hay bực bội nữa.

Ta không lư ǵ ngồi bất động ra đó trong nửa giờ mà không học được điều ǵ. Ngày lại ngày qua, ba-mươi phút mỗi ngày, ta học và học không cần biết ta có thích hay không.

chúng ta cần phải tu tập vào những thời điểm mà ta đang phản ứng lại môi trường, đó mới là chính yếu.

Tu tập th́ không dễ tí nào cả. Nó sẽ chuyển biến đời sống của ta. Nhưng nếu ta có một ư tưởng khờ dại là sự chuyển đổi có thể hoàn thành mà không phải trả một cái giá (không tốn công sức), th́ rơ là ta đang tự lừa dối chính ḿnh.

Tôi không bao giờ thích giảng pháp, bởi v́ ngôn từ không thể nào diễn đạt hết sự thật: tôi luôn có chiều hướng đi xa trọng tâm của vấn đề, hoặc dùng không đúng từ, làm người khác lẫn lộn… Nhưng một lần nữa, đây cũng là một phần của tu học. Pháp thoại không nhất thiết phải được hiểu; nếu nó làm cho bạn phản ứng và lờ mờ, đôi khi đó lại là điều tốt.

C̣n nhớ không hai bài kệ từ thời Ngũ tổ — một nói về không ngừng lau chùi cái gương, bài kia nói về cái gương vốn không có thật th́ cần ǵ phải lau chùi. Nhiều người lư luận rằng, nếu bài kệ sau đúng th́ bài kia sẽ không có ích lợi ǵ. Nhưng thật ra không phải thế, sự tu tập của chúng ta trước tiên là nghịch lư. Lau chùi tấm gương. Cái điểm giới hạn là nơi lau chùi tấm gương. Cho nên đó là điều cần thiết. Bởi v́ khi làm việc này (tọa thiền) ta sẽ thấy được nét hoàn mỹ của sự vật như-nó-là. Ta không thể nào thấy được ngoại trừ khi ta trăi qua sự tu luyện khắc khe, khó chịu.

Chúng ta có một cơ hội rất ư là quí giá để sống một kiếp con người. Đây là một cơ hội giống như nhặt được một hột gạo từ một bờ biển cát. Nó là một cơ hội rất hiếm hoi.

Cho nên hôm nay những ǵ tôi muốn nói là về trạng thái “không hy vọng”. Nghe qua có vẽ khủng khiếp quá phải không? Thật ra, nó không có chút nào là kinh khủng cả. Một đời sống với “không hy vọng” th́ rất là êm đềm, sung sướng, cảm thông với người khác. Khi nào ta c̣n phân biệt thân tâm của ḿnh với người khác — và tất cả chúng ta là vậy — th́ ta vẫn c̣n có hy vọng về những thứ mà có thể mang lại lợi ích cho thân và tâm này. Ta hy vọng thành công, hy vọng sức khỏe tốt, hy vọng đạt đến giác ngộ. Ta có mọi thứ để hy vọng. Dĩ nhiên, những hy vọng này gầy dựng từ quá khứ phác họa cho tới tương lai.

Bất cứ ai ngồi qua một thời gian đều có thể thấy rằng, quá khứ và tương lai không hiện hữu ngoại trừ cái tâm của ta. Không có ǵ cả, chỉ có cái Ngă luôn hiện diện trong lúc này. Nó không trốn tránh đâu cả.

T́nh yêu là từ ngữ rất ít được nhắc đến trong kinh điển Phật giáo. T́nh yêu (ḷng bi mẫn) mà kinh ghi lại th́ không phải nói về loại rung động, hay ít nhất không phải là loại rung động mà ta thường hay nghĩ. Nó chắc chắn không phải là cái rung động mà ta gọi là “t́nh yêu lăng mạn”. Cái “t́nh yêu lăng mạn” này có dính dáng rất là ít tới T́nh yêu trong Phật pháp. Đây cũng là điều tốt để nghiên cứu “T́nh yêu” là ǵ và nó có liên hệ ra sao đối với sự tu tập, v́ hai quả thơm của sự tu tập là Trí tuệ và ḷng bi mẫn.

Nếu bạn nghĩ rằng, bạn phải cắt đứt những tư tưởng diễn dông, thay v́ làm sáng tỏ cách thức chảy tan cảm giác-tư tưởng, th́ chúng sẽ trổi dậy tiếp tục, tương tự như là bạn cắt ngọn của cỏ hay thân của cây mà chừa lại gốc c̣n sống.

Đặt dị nhất là trong lĩnh vực t́nh cảm lăng mạn, cảm giác-tư tưởng càng trở nên hoang đường hơn hết. Tôi mong là người t́nh của tôi thỏa măn cái bức tranh hoàn mỹ mà tôi đă dựng lên. Nhưng khi người ấy không làm thế (đă có thời gian làm thế trước kia mà) th́ tôi nói, “Tuần trăng mật đă qua. Người ấy đă thay đổi? Tôi không thể nào chịu nổi những việc người ấy làm.” Rồi tôi lấy làm lạ, tại sao tôi cảm thấy bất hạnh thế này.

Cho nên, trong t́nh cảm hôn nhân, từ lúc này qua lúc khác, ta sẽ bị khổ đau, bởi v́ không có mối liên hệ nào sẽ vĩnh viễn thích hợp hoàn toàn cho ta. Không có một người nào có thể sống với ta và sẽ thỏa măn trọn vẹn những ǵ ta mong muốn cả. Vậy, bằng cách nào ta đối diện với nổi thất vọng? Chỉ có cách là, ta phải tu tập để tới gần hơn, để kinh nghiệm đau khổ của ḿnh, thất vọng của ḿnh, mănh vụn của niềm hy vọng, viễn ảnh tan vỡ của ḿnh. Kinh nghiệm đó th́, một cách cơ bản, không thể nào diển tả bằng lời hết được.

Càng tu tập dài lâu, cái tâm thương cảm và cởi mở càng tăng trưởng.

Trong lối tu tập như thế này, chúng ta có khuynh hướng t́m kiếm thứ ǵ đó mà ta gọi là trạng thái “giác ngộ.” Đó là một dạng t́m kiếm rất vi tế. Nhưng ta phải biết t́m nơi đâu chứ. Nếu bạn nh́n bầu trời San Diego về đêm, để hy vọng sẽ thấy được sao Nam cực, bạn sẽ không bao giờ thấy nó. Bạn cần phải qua Úc châu th́ mới có thể. Chúng ta phải biết ư nghĩa của cái mà ḿnh muốn t́m.

Giác ngộ không phải là thứ ǵ mà ta có thể t́m, nhưng ta lại nghĩ rằng ta phải t́m một thứ ǵ đó. Vậy chúng ta đang t́m ǵ đây?

Nếu ta dừng lại (tạm không nh́n, t́m), ta c̣n lại những ǵ? Chúng ta c̣n lại với những ǵ ta đang có ở đây từ bao giờ.

Thời điểm ta nhận ra rằng, điều quan trọng không phải là sự t́m kiếm, mà là chính nỗi đau đớn và lo sợ đă thúc đẩy cho sự t́m kiếm này. Đó là phút giây kỳ diệu — khi chúng ta hiểu biết ra được sự t́m kiếm bên ngoài ta th́ không phải là cách.
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 10:40 AM.

A vBSkinworks Design