Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Tủ sách Huyền Bí, Tâm Linh

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 12-08-2008, 10:06 PM
VoThuc's Avatar
VoThuc VoThuc is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 181
Tu là ǵ?

Ce Hằng Trường


Hỏi: Tu là ǵ? Tại sao chúng ta phải tu. Nghe tới chữ tu là chúng ta đă sợ rồi, tu th́ khó lắm. Có lẽ không ai có đủ tư cách để trả lời câu hỏi tu là ǵ cho chúng ta hơn là thầy. Thưa thầy tu là ǵ, tại sao người ta sợ tu nhưng lại nói “tu là cơi phúc t́nh là dây oan”?

Đáp: Câu hỏi này rất hay nhưng cũng thiệt khó. Chữ tu, nghe nói tới th́ lập tức ḿnh liên tưởng tới nhà chùa, xuất gia, một nhóm người mặc áo vàng, cạo đầu, sống khắc khổ. Nên nói đến chữ tu th́ ḿnh liên tưởng tới chuyện xuất thế, đi ra ngoài cơi đời. Thường thường, ḿnh hiểu lầm rằng tu là xuất gia, là xuất thế, yếm thế. Vậy ḿnh cần định nghĩa lại chữ tu. Tu như đức Phật nói, là một sự thay đổi đến độ làm cho ḿnh biến đổi từ một người phàm phu mà ra một vị Phật. Sự biến đổi từng bước để trở thành vị Phật đó, gọi là tu. Thầy muốn thêm vào: sự biến đổi phải như thế nào? Cứ nghĩ coi: trong đời ḿnh cứ muốn ở nguyên một trạng thái hay muốn biến đổi?


Hỏi: Nếu cứ ở một trạng thái hoài th́ chắc đời sống ḿnh không biết có ư nghĩa ǵ không. Xin thầy cho biết làm sao để biến đổi đời sống ḿnh đến một trạng thái tốt đẹp hơn.

Đáp: Sự thay đổi trạng thái đó ḿnh gọi là tu. Nếu ḿnh là một con người giận dữ th́ ḿnh bớt giận đi. Sự bớt giận đó chính là thay đổi, đưa ḿnh tới chỗ tốt hơn, nên gọi là tu. Thành ra tu là thay đổi, sửa đổi, sửa lỗi lầm. Nhưng nếu chỉ nói thay đổi từ giận ra bớt giận th́ sự thay đổi đó chỉ là chiều ngang, thay đổi tính t́nh chút xíu như vậy, không nói được sự thay đổi chiều dọc, tức là ḿnh thay đổi để tới chỗ nào? Nếu thay đổi mà làm cho cuộc đời của ḿnh hoàn toàn được cải thiện, con người ḿnh hoàn toàn đổi mới cũng như là ở một địa vị thấp ra một địa vị cao hơn, thấy chân trời mới hơn, cái đó gọi là tiến hóa. Cho nên cái định nghĩa đầu tiên: tu là sửa đổi, thay đổi nhưng từ từ ḿnh tới một định nghĩa mới, tu là một sự tiến hóa. Sự tiến hóa đó đưa ḿnh tới một cái nh́n mới, tâm ḿnh càng ngày càng mở rộng ra và ḿnh thấy được con đường, thấy cuộc sống ḿnh nó nối liền với nhau bởi những sự thay đổi để ḿnh tiến lên. Nên bởi vậy nói tu có nghĩa là xuất gia th́ quá nhỏ hẹp. Ḿnh nên định nghĩa tu là tiến hóa. Mà định nghĩa này gần như quan trọng nhất trong đại thừa Phật giáo.


Hỏi: Những ǵ con nghe trước đây: tu là để được cái này cái kia, rồi cầu an, cầu siêu, cầu phước cầu tài. Những tư tưởng đó là sai lầm hết sao thầy?

Đáp: Có lẽ chúng không sai lầm nhưng thiếu sót thôi. Tôn giáo có nhiều tác dụng. Có tác dụng làm cho ḿnh được an lạc, có tác dụng tạm thời làm ḿnh mất đi những sợ hăi. Nhưng tác dụng quan trọng nhất, cốt tủy của tôn giáo là làm sao cho con người ḿnh được giải thoát ra khỏi những đau khổ, sự giải thoát đó gọi là tiến hóa. Cho nên trong con đường tu có nhiều người không thể cảm nhận được tu là tiến hóa, họ cần giải quyết những vấn đề ngay trước mắt, ngay lập tức. Tôi đang sợ, mẹ tôi vừa mới mất, tôi đang buồn đây, làm sao cho hết buồn? Bởi vậy ḿnh có lễ cầu siêu để làm cho người ta tâm được an ổn. Tác dụng tôn giáo đó là tác dụng thứ yếu, tác dụng chính phải là làm cho con người tiến hóa. Không nên nhấn mạnh vào tác dụng thứ yếu. Lư do tôn giáo bị người ta hiểu lầm là một thứ ma túy, thuốc phiện là v́ người lănh đạo những trường phái hay chiều hướng tôn giáo thay v́ chú trọng vào sự tiến hóa th́ lại chú trọng vào chuyện làm sao giải quyết những vấn đề cấp thời. Trong thời đại bây giờ, với tri thức, sự hiểu biết, cách suy nghĩ hiện đại, có lẽ ḿnh nên thay đổi lại, nên hiểu tu có nghĩa là tiến hóa. Do đó, không phải chỉ có người Phật giáo mới tu mà tất cả ai có sự sửa đổi để tiến hóa th́ đều gọi là tu cả.


Hỏi: Thầy vừa nói tới vấn đề là người nào cũng cần phải tu nhưng có nhiều người nói là tôi ăn hiền ở lành, sống một cuộc đời hạnh phúc, tôi thành công trong xă hội, th́ cần ǵ tôi phải tu.

Đáp: Quan điểm đó rất là đúng. Bởi v́ con người có nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn có một cái ưu tiên. Giai đoạn đầu tiên là ḿnh phải làm sao sinh tồn. Khi ḿnh cần phải sinh tồn th́ ḿnh sẽ không nghĩ ǵ đến chuyện tu hành, tiến hóa ǵ cả. Ḿnh thấy rất nhiều người nghèo khổ, không có miếng ăn, không có gạo, có muối, không có nước nữa th́ ḿnh không cách chi biểu người ta tu được cả. Sinh tồn là chuyện quan trọng lúc đó, phải giải quyết chuyện sinh tồn chứ không phải chuyện tiến hóa. Nhưng khi sinh tồn giải quyết rồi th́ ḿnh muốn làm sao cho cái nhà đẹp chút xíu, có cái xe hơi chạy cho tốt, tức là không những sinh tồn mà được sung sướng chút xíu. Nên mỗi tầng lớp đều có một ưu tiên. Có rất nhiều người tới chùa không phải để tiến hóa nhưng nhu cầu của họ là cần làm sao giải quyết cái niềm sợ hăi, không an toàn. Họ cảm thấy cần được an toàn. Họ muốn giải quyết vấn đề tâm lư. Thành ra đầu tiên là sinh tồn thân thể, đến vấn đề sinh tồn của tâm lư, tức sự an toàn xong rồi, họ mới tới chỗ cho có tên tuổi, muốn người ta biết tới ḿnh, muốn định vị trí của ḿnh trong xă hội. Tới đây là ḿnh thấy đă có một sự tiến hóa rồi. Như ḿnh thấy khi ḿnh mới đẻ ra, làm sao ḿnh nghĩ ḿnh sẽ xuất gia thành Phật? Nhưng bắt đầu lớn chút xíu rồi ḿnh sẽ nghĩ khác. Quan điểm của ḿnh sẽ thay đổi theo thời gian, theo vị trí sống của ḿnh. Tất cả những thay đổi đó thường theo 1 chiều tiến hóa: thể xác trước, tới tâm lư, rồi tới tâm linh. Cho nên khi nói chuyện tu hành, nhất là trong thời đại bây giờ, khi đa số chúng ta ở Bắc Mỹ, Canada, Âu châu... đều có sự sinh sống, chức vị ổn định trong xă hội rồi th́ thường ḿnh sẽ nghĩ đến chuyện tâm linh. Ḿnh muốn ngồi thiền, được an lạc. Hiện tượng đặc biệt nữa là ḿnh muốn làm việc thiện, việc xă hội, cứu đời. Tất cả những cái đó là biểu tượng của việc ḿnh đang tu, mà tu tiến hóa đó. Chuyện đó thường không xẩy ra ở những nơi như Phi châu chẳng hạn, nơi người ta đang cần sinh tồn...


Hỏi: Thưa thầy, thầy có nói tu hành là tùy theo các giai đoạn trong cuộc đời. Nhưng có những ngươi đi tu rất sớm, thí dụ như thầy. Vậy những người khoảng 40, 50, nếu họ tu th́ có được không, có dễ không?

Đáp: Thầy xuất gia năm 19 tuổi rưỡi. Có những người đi tu c̣n trẻ hơn, ngày xưa thầy có một chú đệ tử 6 tuổi đă biết muốn đi tu rồi. Có nhiều người trẻ lắm đă có căn cơ. Nhưng người lớn tuổi th́ quan điểm và kinh nghiệm sống của họ chững chạc, đứng đắn hơn v́ vậy sự tu hành của họ đúng hơn. Nếu không dùng chữ tu, th́ ḿnh nói cái nhận thức về ḿnh cao hơn, vững vàng hơn. Những người đó thực sự dễ dàng tiến hóa hơn. Lúc mới bắt đầu xuất gia, thầy không nghĩ rằng tu là tiến hóa mà nghĩ tu là ḿnh sẽ đạt được một cảnh giới ǵ hay đạt tới thần thông, muốn giác ngộ. Ḿnh không nghĩ rằng tu là tiến hóa. Nhưng có cái hay vô cùng là th́ ra chuyện tiến hóa nó lạ lắm. Càng tiến hóa bao nhiêu th́ ḿnh lại càng xả thân ḿnh cho người khác, tức là khi tu, không những mức độ tiến hóa càng lúc càng cao mà tâm ḿnh càng lúc càng khai mở ra. Càng lên cao th́ tâm ḿnh càng mở ra. Phật th́ mở ra đến tâm vô lượng vô biên. Sự khai mở đó đi đôi với sự tu hành cảnh giới cao. Thí dụ như khi mới tu, nếu ḿnh giận 1 người nào th́ người đó có đến xin lỗi ḿnh, ḿnh cũng không thèm tha thứ cho họ. Nhưng nếu ḿnh tu, sửa đổi tánh t́nh của ḿnh, ḿnh không cần đi sửa đổi người ta, ḿnh lo sửa tánh t́nh của ḿnh tới một mức độ nào đó th́ ḿnh tha thứ cho người ta dễ lắm, ḿnh nh́n người đó mà không c̣n sự giận dữ, ghét người đó nữa. Việc đó chứng tỏ tâm ḿnh đủ rộng để chứa người đó trong ḷng. Nếu 10 năm sau mà ḿnh vẫn không chứa được người đó, ḿnh không tha thứ được th́ tâm ḿnh vẫn nhỏ như thường.

Càng tu, tâm ḿnh càng rộng mà càng rộng tức càng tha thứ. Đó là điều lạ thứ nhất, đặc điểm thứ nhất: càng tu tâm càng mở rộng. Cái đặc điểm thứ hai là càng tu th́ càng v́ người khác. Càng v́ ḿnh bao nhiêu th́ cảnh giới của ḿnh càng lúc càng nhỏ hẹp lại. Thành ra cái sửa đổi và tiến hóa là sự bố thí, cái ḷng khai mở, cởi mở. Đặc tính đó là lư do ḿnh gọi chương tŕnh của ḿnh là Khai Tâm v́ ḿnh thấy được rằng con đường tu hành là con đường tiến hóa mà con đường tiến hóa là con đường lúc nào cũng khai mở cả.


Hỏi: Thưa thầy, có người tu sớm, tu muộn. Như vậy, cái sự thành tựu như thế nào? Người xuất gia sớm thành tựu hơn người tại gia?

Đáp: Thường thường ḿnh hiểu như vậy. Thời xưa trong văn hóa Đông phương, người ta nghĩ rằng con nít không ô nhiễm và dễ dàng thành tựu. Người ta nghĩ như vậy, “đồng chân nhập đạo”, dễ thành tựu cao hơn. Đó là quan điểm văn hóa quan trọng trong xă hội người Tàu. Cho nên nếu các bác qua bên Tây Tạng sẽ thấy con nít mấy tuổi đă cho xuất gia rồi. Có những người tái sanh mới 6, 7 tuổi đă đảnh lễ.

Quan điểm quan trọng nhất ḿnh nhận ra là sự thành tựu không phải do tu sớm tu trễ mà là sự nhận thức làm sao để ḿnh khai mở. V́ nếu ḿnh tu lâu lắm nhưng ḿnh không khai mở th́ không được.

Có chuyện nói trong thiền môn như vầy: Hai người học tṛ tới tu với một ông thầy. Ông sư phụ hỏi: Con v́ sao muốn xuất gia?

Người thứ nhất nói: Con nghe danh sư phụ nổi tiếng là người giác ngộ, có đến 8000 đồ đệ, có tới 300 ngôi chùa. Nên con muốn tu hành để trở nên một người như sư phụ để sau này có thể hoằng dương Phật pháp, hóa độ chúng sanh, tăng số chùa, tăng số đệ tử làm cho pháp của sư phụ măi măi bất diệt.

Người ngồi nghe phục lắm, nghĩ người đệ tử này thiệt là một người có tâm đạo, theo hoằng dương nối nghiệp sư phụ.

Người đệ tử thứ hai th́ không nghĩ tới nhiều thêm chùa chiền, thêm đệ tử v́ mục đích người tu là làm sao cho tâm khai mở, làm sao bố thí ra chứ không phải là được có thêm nhiều. Càng có thêm nhiều th́ càng không được.

Người thứ hai nói: Con không nghĩ mục đích của con khi con tu là thêm chùa, thêm đệ tử. Con sợ sư phụ thất vọng là con không làm được chuyện đó. Mục đích của con là tu để làm sao con có thể đem sinh mạng con cống hiến cho chúng sanh, chứ con không có tư tưởng nào nghĩ về con nữa. Không có giờ phút nào con phải lo nghĩ về con, con muốn làm sao con nhỏ hơn hạt bụi nữa, làm sao con không có một mảy may nào là v́ con cả.
Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 12-08-2008, 10:06 PM
VoThuc's Avatar
VoThuc VoThuc is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 181
Sư phụ cười không nói ǵ, hỏi tất cả những người ngồi đó: Như vây các con nghĩ thế nào về hai người đệ tử này của ta?

C̣n các anh chị th́ nghĩ sao?

Hỏi: Người thứ hai là người có tư tưởng đúng đắn nhất về vấn đề tu.

Đáp: Đúng. Anh chàng này muốn tiến hóa khai mở. Người kia th́ muốn bên ngoài. Người thứ hai có mức độ hiểu được chính ḿnh rơ ràng hơn. Đó gọi là mức độ tiến hóa. Ông Socrates nói: Ḿnh hiểu chính ḿnh, đó là con đường tâm linh. Cho nên con đường khai mở, con đường quan trọng nhất, là ḿnh phải hiểu chính ḿnh và ḿnh phải mất đi chính ḿnh. Tu có nghĩa là càng tu th́ càng mất đi chính ḿnh, không phải thêm vào. Tu là bố thí, là cởi mở. Làm cho ḿnh không c̣n ǵ cả th́ gọi là tu. Ông Lăo Tử nói: Nếu v́ cái đạo th́ hằng ngày ḿnh càng nên giảm bớt những cái ḿnh có và giảm bớt măi tới cái chỗ vô vi, không c̣n ǵ nữa. Nhưng cái học th́ ngày càng tăng, tri thức tăng. Do đó khi bắt đầu tu hành, ḿnh nên bắt đầu nghĩ tới chuyện làm sao ḿnh tiến hóa, làm sao mở rộng ra, mất ḿnh đi, chứ không thêm vào.


Hỏi: Tại sao hai người đều xuất gia mà nghĩ khác nhau? V́ người có căn tu, người không? Tại sao sự nhận thức khác biệt như vậy?

Đáp: Nói về chuyện căn tu, chắc có lẽ nói cho rơ ràng hơn th́ là kinh nghiệm sống. Người thứ hai có lẽ có kinh nghiệm sống thực tiễn trong xă hội. Người đó có vẻ đă đụng chạm nhiều và thấy sự thất bại là mẹ của thành công, rằng sự nhục nhă không khác ǵ sự quang vinh cả. Do đó anh được tiến hóa. Người thứ nhất có lẽ là người chưa trưởng thành nhiều và có nhiều lư tưởng quá nên thường thường tự biến cái lư tưởng đó thành bản ngă. Có rất nhiều người ḿnh thấy sống trải qua nhiều giai đoạn. Giai đoạn khi ḿnh chưa thành công trên đời, ḿnh nghĩ công việc, tiền bạc là quan trọng nhất. Khi có tiền bạc vững vàng rồi, ḿnh mới bắt đầu nghĩ rằng tiền bạc, công việc chưa phải là quan trọng mà phải có sự hy sinh, buông xả chính ḿnh để giúp cho người khác vui vẻ. Ḿnh thấy niềm vui của người khác cũng quan trọng tương đương như việc của chính ḿnh. Do đó ḿnh thấy ra cuộc đời mỗi người có một giai đoạn. Do đó người sau không phải là hay hay dở hơn người trước. Anh chàng sau có sự trưởng thành nhiều hơn người trước.


Hỏi: Con thấy có những lư do khác nhau làm người ta đi tu. Thầy có thể phân loại những lư do mà người ta đi tu?

Đáp: Lư do dễ dàng có lẽ là sinh tồn. Vừa rồi thầy đi Trung Hoa về và biết rằng người xuất gia cũng được trả tiền lương hằng tháng, do đó là vấn đề sinh tồn, đi tu được trả tiền th́ tội ǵ ḿnh không đi tu? Chuyện thứ hai nhiều khi là áp lực của gia đ́nh khiến cho ḿnh phải đi tu chứ không phải tự nguyện. Thứ ba nữa là do truyền thống.


Hỏi: Hay là v́ họ thất bại trong đời sống nên họ muốn đi tu? Thất bại về t́nh cảm, công việc. Nếu đi tu v́ những động lực như vậy th́ có thành công được không thưa thầy?

Đáp: Câu hỏi rất hay. Nếu ḿnh nghiên cứu th́ sẽ thấy mỗi động cơ đều đưa tới một kết quả khác. Không một động cơ nào không có kết quả. Do đó, khi nói tới chuyện tu hành th́ phải nghĩ tới cái động cơ. Hồi năy ḿnh nói lư do này nọ nhưng thật ra c̣n phải nh́n vào con đường đi từ động cơ cho tới kết quả. Thường thường, cái động cơ th́ Phật giáo gọi là cái nhân, nhân nào th́ quả đó. Nên người thất t́nh đi tu th́ thường thường họ không nghĩ tới chuyện thành Phật hay tiến hóa mà chỉ nghĩ tới làm sao cho bớt cái niềm đau khổ. V́ cái động cơ là hết đau khổ nên t́m được an lạc trong chuyện tu hành, do đó sự phát triển b́nh thường là người đó sẽ hết sức nhẹ nhàng, hằng ngày tụng kinh để được an ủi. Do đó cái nhân quả rất quan trọng, mỗi người ḿnh trồng một cái nhân, không ai giống ai cả. Nhiều khi trong chuyện tu hành, có rất nhiều cái nhân hội tụ lại, cho nên cái quả cũng rất là phức tạp, ḿnh không thấy được liền. Cho nên khi nói chuyện tu hành nhân quả ḿnh phải nh́n cái động cơ đầu tiên cả.


Hỏi: Người b́nh thường với đời sống bận rộn th́ có cách nào hữu hiệu để tu không?

Đáp: Có! Có cách dễ dàng. Nếu ḿnh nghĩ tu hành là một sự tiến hóa, khai mở th́ tu dễ dàng thôi. Thường thường, ḿnh nghĩ tu là phải mặc áo tràng, lên chùa... nên thấy khó. Nếu ḿnh nghĩ tu có nghĩ a là thành Phật th́ tu trở nên càng khó hơn. Nhưng nếu nghĩ rằng tu là một sự cởi mở, là một sự thay đổi con người ḿnh th́ tự nhiên nó dễ. Có những cái rất quan trọng. Nhưng cái ḿnh nên thay đổi đầu tiên là cái nh́n. Do đó, cách hữu hiệu nhất cho người tại gia, người xuất gia hay bất kỳ người nào là thay đổi cái nh́n. Thay đổi cái nh́n là chuyện đầu tiên đức Phật dạy. Trong bát chánh đạo tức 8 con đường chính, th́ con đường đầu tiên để tu là làm sao có chánh kiến tức thay đổi cái nh́n, nh́n làm sao mà khiến ḿnh có thể vượt được ra ngoài cái sự đau khổ chướng ngại. Thường thường ḿnh nh́n một cái tai nạn, chướng ngại nào đó là cái khổ cho ḿnh. Nhưng nếu ḿnh nh́n đó là một cơ hội để tiến hóa, thay đổi th́ tức nhiên nó khác. Do đó gần như là phương tiện đầu tiên dễ dàng hữu hiệu nhất là khi mỗi chuyện tới, ḿnh đổi cái nh́n khác. Thầy cho thí dụ: Cô này đă có chồng và 2 đứa con. Cô muốn đi tu nhưng không biết làm sao. Hôm đó ông chồng đi chơi với cô, thấy một người đàn bà đẹp, ông khen. Bà vợ hỏi: Nếu anh thấy người đẹp anh khen như vậy, anh có bao giờ nghĩ rằng anh muốn sống với một người đẹp hơn em không? Ông chồng nói: Đương nhiên! Đàn ông nào không muốn sống với người đẹp.

Sau đó, bà này t́m một người đàn bà mới giới thiệu cho chồng cưới bà đó rồi bà đi tu. Người ta hỏi tại sao bà có thể làm chuyện đó được? V́ t́nh vợ chồng gắn bó, t́nh yêu là muốn chiếm hữu. Bà nói: Sở dĩ tôi làm được như vậy là v́ tôi thay đổi quan điểm. Hồi xưa tôi nghĩ vợ chồng là gắn bó lắm, là 1 chứ không là 2. Nhưng khi tôi học Phật pháp, tôi thấy th́ ra trước sau ǵ ḿnh cũng phải tự lo cho ḿnh, trước sau ǵ ḿnh cũng phải ở riêng mới tu được. Chính v́ đó mà tôi thay đổi quan niệm. Nếu tôi muốn chồng tôi tốt th́ tôi phải cho ông sung sướng. Ông muốn người khác nhưng ông chưa nói th́ tôi cúng dường.

Ḿnh không nói rằng tất cả những người đàn bà nên làm như vậy, ở đây ḿnh chỉ nói đến cái sự thay đổi cái nh́n của bà này.


Hỏi: Người ta thường nói câu: Thứ nhất là tu tại gia, thứ nh́ tu chợ thứ ba tu chùa. Như vậy có phải dễ nhất là tu ở chùa không. Theo con thấy là tu chùa khó lắm, đâu phải ai cũng đi tu được.

Đáp: Tu chợ th́ khó, tu nhà th́ càng khó hơn v́ người nào cũng biết ḿnh cả, ḿnh không trốn được. Ở chùa ḿnh làm ǵ không ai biết nên thực sự tu ở chùa dễ hơn ở nhà. Ông Lăo tử nói rằng muốn tu chân thật th́ phải tu cái thân của ḿnh. Tu chùa khó ở chỗ phải ép ḿnh vào khuôn khổ, thí dụ dậy sớm, sáng 4 giờ dậy, tối 12 giờ tụng kinh..., ăn ít, không có tiền bạc, đi ngược lại dục vọng. Những cái khó là cái khuôn khổ của chùa nhưng tu ở nhà khó là v́ ḿnh phải chân thật với chính ḿnh, phải đối diện với chính ḿnh, phải làm sao cho người ta vui vẻ, hai cái khó khác nhau. Tu nhà tu chợ tu chùa ḿnh không thể so sánh, mỗi nơi có một khó khăn khác nhau. Tu là mức độ đổi cái nh́n, mức độ tâm cởi mở. Nếu các anh chị muốn nhớ được ư nghĩa của tu hành th́ có 3 chuyện: 1 là tu làm sao càng ngày càng cởi mở, 2 là tu th́ làm sao thay đổi cái nh́n cho rộng ra, 3 là tu phải có một sự tiến hóa, thí dụ 5 năm sau nh́n lại thấy xưa ḿnh ấu trĩ quá, con nít quá. Nghĩ được như vậy th́ gọi là tu. Ba điểm đó gần như là yếu tố chính để ḿnh biết là ḿnh có tu hành hay không.


Hỏi: Như vậy có cách ǵ thiết thực để thực hiện những chuyện đó?

Đáp: Chuyện đầu tiên là sửa đổi cái nh́n. Muốn sửa đổi cái nh́n th́ ḿnh phải đi học. Phật giáo nói là ḿnh phải gần người thiện tri thức, người hiểu biết nhiều. Thiện là điều tốt, điều hay, tri là biết, thức là người có kiến thức. Người có kiến thức, hiểu biết hay th́ ḿnh nên gần. Ḿnh muốn tới gần người có tánh tốt để ḿnh học, đó là cách để ḿnh thay đổi cái nh́n. Đối với người tu tại gia th́ ḿnh cần có người ḿnh gọi là người hiền, ḿnh chưa cần tới ông thánh, ḿnh cần tới người hiền, có tâm đạo cởi mở để ḿnh học, bắt chước. Thường thường khi tu ḿnh bắt chước nhiều hơn là học chữ nghĩa. Nhiều khi ḿnh nghĩ tu là đọc sách nhưng thực sự là bắt chước nhiều hơn là đọc sách. Nhưng đọc sách cũng là quan trọng v́ đọc sách mở mang những ư tưởng, tâm trí để ḿnh biết con đường đạo mà đi theo. Nếu nói đúng th́ tu tại gia là đổi cái nh́n, lúc nào cũng cởi mở, cởi mở ra cả. Đối với người tại gia, ḿnh cần chú ư tới mấy chuyện sau: 1 là tu cái bụng tức tu làm sao để lương tâm đứng đắn, 2 là tu cái ngực, tức là con tim, làm sao cho con tim của ḿnh cảm nhận được sự lành. Cái bụng th́ cảm nhận sự đứng đắn, là lương tâm cảm nhận sự thiện, nhưng cái tâm th́ cảm nhận sự lành. Tức là đối với cái bụng th́ ḿnh tu làm sao để việc ǵ trái với lương tâm th́ ḿnh không làm. Tu tâm th́ khai mở. Việc ǵ làm ḿnh cảm thấy thoải mái, việc thiện, lành th́ ḿnh phải làm. Ba là tu cái óc, tức là con đường thánh hiền, triết lư làm cho ḿnh có thể sáng tạo hơn, mở rộng hơn. Nói một cách tổng quát th́ đường tu là như vậy.
Reply With Quote
  #3 (permalink)  
Old 12-08-2008, 10:06 PM
VoThuc's Avatar
VoThuc VoThuc is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 181
Hỏi: Cách tu có khác nhau tùy theo lứa tuổi?

Đáp: Đúng, mỗi lứa tuổi có một lối tu khác nhau, nếu nói sâu sắc hơn nữa th́ không phải là v́ tuổi. Lớp tuổi khác nhau là v́ thân thể. Người già không thể ngồi thiền lâu được. Nói về các lớp tuổi là nói về sức khỏe của thân thể nhưng nói về phương pháp tu khác nhau như thế nào là nói về mức độ trưởng thành của tâm linh, tâm lư và nhận thức, 3 cái. Nếu một người tâm lư không trưởng thành th́ chỉ tu cho an toàn thôi, ḿnh chỉ nói: bác ngồi đó niệm Phật th́ Phật sẽ độ cho bác. Người tâm lư trưởng thành th́ ḿnh nói bây giờ bác đi làm việc thiện giúp người khác đi. Nếu nhận thức trưởng thành th́ ḿnh nói đây là con đường đạo, bây giờ bác nên làm chuyện này: tới chùa, hội đoàn này, cộng đồng kia... làm những chuyện này để mở tâm ra, khai tâm người ta. Cuối cùng, tâm linh người ta đă chín mùi th́ ḿnh nói khác. Nếu tâm linh người ta chưa khai mở, không thấy chuyện tu hành quan trọng th́ có cách tu khác, nhiều khi chỉ là tu làm sao cho thân thể khỏe mạnh. Nhiều người nghĩ tu làm sao cho thân thể khỏe mạnh th́ chỉ là “thể dục” mà người ta không biết té ra thân thể khỏe mạnh là một phần của tu hành bởi v́ tu th́ phải đều hết, toàn diện chứ không thể nghĩ tu là chỉ có chuyện tâm linh mà thôi.


Hỏi: Chuyện gần người thiện tri thức rất là quan trọng, thưa thầy.

Đáp: Tức là chọn bạn lành, hiểu biết, giúp ḿnh tu. Kinh Hoa Nghiêm nói gần như 7, 8 chục phần trăm là ḿnh phải nhờ người bạn lành chỉ dạy hướng dẫn. Cái đó cũng nói lên một quan điểm của tôn giáo là thường thường đặt nặng vấn đề giáo dục, đi học, bắt chước theo, được dạy... Mà điều đó đưa tới một điều khác nữa trong quan điểm tu hành là ḿnh phải muốn tu mới được, nhiều khi người ta muốn dạy mà ḿnh không muốn tu th́ cũng khó. Nhiều khi ḿnh đi theo thầy tu nhưng không tu theo thầy, phiền lắm... Ḿnh phải mở cái tâm ra để chịu tu.


Hỏi: Tu toàn diện là ǵ, thưa thầy?

Đáp: Tu toàn diện bắt đầu bằng tu thân. Thường Phật giáo nghĩ tu thân tức là tu về đạo đức thôi, đừng ăn trộm, ăn cắp, đừng tà dâm... Nhưng không ngờ tu thân c̣n là tu cái thân thể của ḿnh. Thể dục và đức dục là 2 môn khác nhau. Thể dục là giáo dục cái thân thể, làm sao cho thân thể khỏe mạnh, tráng kiện. Như hồi xưa ở Thiếu Lâm Tự, tất cả các ông tăng và những người tới chùa, người nào cũng phải có sức khỏe để làm sao có thể tu lâu dài và càng tu càng tiến hóa. Do đó, quan niệm tu toàn diện là quan niệm tu cái thân và tu mặt tâm lư tức làm sao cái tâm đại bi, cái t́nh thương ḿnh được mở ra, làm sao có thái độ lúc nào cũng cởi mở cả. Ḿnh phải tu cái mức độ trí óc. Ḿnh có trí óc và có con tim. Tu trí óc là làm sao ḿnh phải sáng tạo, hằng ngày vận dụng trí óc chuyên chú vào chuyện đang làm và có thể phát triển được tới mức cái nh́n, vũ trụ quan rộng mở. Tu cái thân, tu tâm lư, tu trí năng, cuối cùng là tu tâm linh tức tu cái mức độ nhận thức về bản ngă, về cơi tâm linh, cơi im lặng.

Do đó, con người ḿnh phức tạp, không phải chỉ có chuyện tu ngồi 1 chỗ hay quan niệm tu là lên chùa gơ mơ tụng kinh, hay tới chỗ bây giờ ḿnh gọi đời mạt pháp, người ta nghĩ rằng tu là làm sao có áo tràng cho tốt cho đẹp, lên chùa cúng dường và ngồi đó để tụng niệm mà thôi, không thấy rằng chuyện bên ngoài đó không dính dáng ǵ tới chuyện tiến hóa của tâm linh, sự khai mở của cơi ḷng và sự không ngừng thay đổi quan điểm, thay đổi cái tầm nh́n cả. Chuyện hiểu lầm lớn làm cho ḿnh không tu toàn diện được là nghĩ rằng tu là gắn liền với chùa, gắn liền với cái động tác gơ mơ tụng kinh, đưa đám, treo tràng chuỗi..., bị dính vào lễ nghi mà không nghĩ được rộng hơn rằng tu là một sự biến đổi của thân thể và tâm linh.

Lời cuối: Con đường tu là con đường rất tự nhiên bởi v́ nó là con đường thay đổi cái nh́n của ḿnh, con đường làm cho ḿnh cởi mở, tâm ḿnh càng ngày càng rộng lớn hơn, con đường làm sao cho ḿnh càng ngày càng tiến hóa, trở nên tốt hơn, đẹp hơn. Do đó con đường tu không phải là con đường dính liền với sự xuất gia hay tại gia mà là con đường khai mở. Chữ khai mở sẽ gắn liền vào chữ tu.
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 02:19 PM.

A vBSkinworks Design