Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Chuyện Lạ khắp Nơi

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #11 (permalink)  
Old 02-20-2011, 12:29 AM
vu55 vu55 is offline
Adminnistrator
 
Join Date: Jan 2011
Posts: 23
Cụ bảo: “Cứ ra ngă ba rẽ trái mà đi, khắc có người dẫn đường”. Quay sang anh Lam, cụ hỏi: Mày có biết làng Cát Tiên ở đâu không?”.

Anh Lam thưa: “cháu không biết ạ”.

Cụ lắc đầu cười và nói: Các con phải đi Thiên Cầm, ở đó có liên quan đến một vị vua. Đó là Hồ Quư Ly. Các con cứ đi đi rồi sẽ thấy nhiều điều bất ngờ. Thôi, cụ đi kẻo muộn”.

Hôm đó, theo sự chỉ dẫn của cụ Hà Mại, đoàn chúng tôi tiếp tục đi t́m động Choác. Khi tới ngă ba như cụ chỉ dẫn, tự dưng có một người thanh niên xuất hiện. Chúng tôi hỏi thăm động Choác, người thanh niên này dẫn chúng tôi đến nơi mà người dân ở đó gọi là thờ tướng Nguyễn Biên. Cả đoàn vào dâng hương xong, định ra về th́ thâư một người đàn ông trạc 50 tuổi mặc áo màu xanh bộ đội đi tới. Chú Tân liền chào hỏi... Người đàn ông đó nói nơi này thờ tướng Nguyễn Biên. Anh ta chỉ nghe kể lại ngày xưa ông đi đánh trận bị thương đưa về đây. Chính chỗ này có giọt máu của ông rơi xuống nên nhân dân lập nên miếu thờ. C̣n trước mặt kia là nơi ông Tướng luyện binh. Cạnh đấy có một cái giếng nước trong, không bao giờ cạn. C̣n phần mộ của ông th́ không thấy ở đây. Chỉ biết nhân dân gọi ông là Thượng tướng quân Nguyễn Biên. Ngay lúc đó, nhà ngoại cảm Trần Ngọc Ánh bảo: “Tôi vừa nghe thấy ai đó nói anh đọc chưa đủ mà phải gọi là B́nh Ngô Thượng tướng quân Nguyễn Biên”. Người đàn ông đó bảo: “Tôi chỉ nghe nói vậy thôi”.

Rời Động Choác, đoàn chúng tôi tiếp tục đi Thiên Cầm, xuống tới nơi gần 3h chiều. Trong đoàn gồm anh Sỹ, anh Lam, chú Tân, chị Hà, cô Thảo và nhà ngoại cảm Ánh. Mọi người đều xách dép trèo qua những tảng đá lớn ở phía bờ biển tới cửa hang Vũ Khí. Đường trèo lên đá dựng đứng mà không hiểu sao lúc ấy chúng tôi vẫn trèo được. Nghĩ lại bây giờ c̣n thấy sợ. Chúng tôi đến một số địa điểm ở nơi đó. Lúc nhà ngoại cảm Ánh đang ngồi nghỉ, bỗng nghe thấy có tiếng gọi “vào đây”.

Nhà ngoại cảm Ánh đứng dậy đi vào sau lùm cây th́ cậu bé nhập về. Cậu gọi tôi vào. Lập tức tôi đi theo nhà ngoại cảm Ánh và tiếp sau tôi là chị Hà. Giữa một khoảng đất trống, tự dưng xuất hiện một thanh niên ra chặn đầu chúng tôi. Phía trái lại có một người lảo đảo như say rượu ôm lấy tảng đá. Rơ ràng là hai thanh niên chứ không phải tôi bị hoa mắt. Tôi hỏi: “Mọi người đi đâu vậy?”. Hai thanh niên đồng thanh trả lời: “Theo các bác đi t́m cha con Hồ Quư Ly”. Tự dưng tôi thấy gai người. Có ǵ đó rất lạnh nơi hoang vắng. Tôi liền nói: “Ở đằng kia có cái hang, các anh lại đấy mà xem”. Hai người đều nói say lắm rồi, không đi nổi nữa. Chưa dứt lời th́ cậu bé đưa mắt nh́n tôi, ánh mắt cậu long lên vẻ hốt hoảng, ra hiệu cho tôi đi ngay. Tôi và chị Hà vội quay theo cậu bé. Được ba bước, cậu nói nhỏ: “Quân của nhà vua Hồ Quư Ly đấy”. Tôi bảo làm ǵ có chuyện đó. Hai người thật đấy chứ. Cậu nói: “Cha quay lại nh́n xem có thấy họ không?”. Tôi quay lại th́ không thấy hai thanh niên đâu nữa, chỉ c̣n tiếng gió vi vu như tiếng đàn trời. Việc đó đến tận bây giờ vẫn c̣n ám ảnh chúng tôi. Tôi chẳng hiểu tại sao lại vậy.

Sau này tại điện thờ Đức hoàng ở nhà ngoại cảm Ánh, tôi hỏi lại, cậu bé bảo: “Đó là hai thị vệ của Hồ Quư Ly đấy. Cha con Hồ Quư Ly đứng ở mỏm đá phía trên. Xung quanh c̣n 8 thị vệ nữa. Nếu hôm đó mà cha dấn thêm mấy bước là họ tấn công liền. Lúc đó con cũng hoảng, chỉ sợ cho cha và cô Ánh thôi”. Sau này, tôi hỏi anh Lam, anh Lam bảo đă hỏi lại các cụ trong làng, ngày xa xưa đó là làng Cát Tiên mà anh không biết. Tôi có hỏi lại cụ Hà Mại về tướng Nguyễn Biên, cụ chỉ cười và bảo: “Mày lo cho họ Hà chưa xong c̣n lo họ Nguyễn làm ǵ”. Xong, cụ kể: “Khi Lê Hoàn chiếm thành giải phóng từ núi Nam Giới đến Đèo Ngang, lập ra Châu Thạch Hà. Nhà Lí lập Định Khiêm, Nhà Trần đổi thành châu Nhật Nam. Đến năm 1469, Lê Thánh Tông lập lại bản đồ cả nước lập châu huyện vào Thừa Tuyên. Vùng Cẩm Xuyên bấy giờ thuộc Ḱ Hoa, phủ Hà Hoa, Thừa Tuyên Nghệ An. Năm Minh Mạng thứ 12 cắt hai phủ Đức Quang và Hà Hoa của Nghệ An lập ra tỉnh mới là Hà Tĩnh. Như vậy tỉnh Hà Tĩnh được lập năm 1831. Ngày xưa, trên 4000 năm, cái thủa Vua Hùng dựng nước ấy, Cẩm Xuyên thuộc bộ Cửu Đức, một trong 15 bộ của Văn Lang. Đời vua Hùng thứ 13 đi tuần qua đây, đến một ngọn núi sát biển, nghe gió thổi vi vu như tiếng đàn nên đặt ngọn núi đó là Thiên Cầm”.


*
* *


Ngày 25-8 Kỉ Sửu, đoàn chúng tôi gồm GS - VS Đào Vọng Đức, tôi, anh Sỹ, chú Tân, chị Hà và nhà ngoại cảm Ánh vào thành phố Hồ Chí Minh. Chuyến đi này cũng gặt hái được rất nhiều. Nhà ngoại cảm Ánh (nói đúng hơn là Đức Hoàng Mười) vẫn khẳng định hài cốt bác Hà Huy Tập nằm cạnh cây bàng.

Buổi chiều, cháu Hà Huy Dương đón chúng tôi về nhà riêng để nhờ nhà ngoại cảm Ánh xem gia sự cho nhà Dương. Tại đây cụ Hà Mại cũng nhập về. Có lẽ cụ thèm thuốc mà không có điếu. Cụ nắm tay trái lại làm điếu, viên ít sợi thuốc lá cho vào chỗ cuộn ngón tay út rồi châm lửa hút. Mọi người tṛn mắt, chỉ sợ nhà ngoại cảm Ánh bị bỏng tay, ngọn lửa ga rất mạnh mà tay nhà ngoại cảm Ánh lại không việc ǵ, thế mới lạ chứ. Sau đó cháu Dương phải lấy chiếc vỏ lọ trà xanh không độ, khoét một lỗ như chiếc điếu cày cho cụ hút. Riêng tôi, không đến mức phải quá lạ lùng, v́ tôi đă từng xem Bà Chúa nhập vào nhà ngoại cảm Ánh sao lá thuốc. Bó hương cháy đùng đùng dưới tờ báo làm chảo mà tờ báo không cháy trong khi những lá cây làm thuốc phía trên mặt báo th́ bị khô quắt, khô queo.

Ngày 29-10-2009 (tức là 12-9 âm lịch) tôi đến điện thờ ở nhà ngoại cảm Ánh xin Đức Hoàng Mười cho gặp cụ cố Hà Mại để hỏi một số công việc riêng của con trai tôi là Hà Huy Tâm ở Sài G̣n. Hôm đó Đức Hoàng cũng nói sẽ điều chỉnh ghế nam (tức là nhà ngoại cảm Nguyễn Hữu Thuận) và cụ cố cho tôi những lời dự báo về công việc sắp tới sẽ diễn ra như thế nào. Sau đây tôi xin ghi lại cuốn băng ghi âm cuộc nói chuyện đó:

Lợi: “Hôm nay ngày 12-9 kỷ sửu, con là Hà Huy Lợi nhờ cụ chỉ và giúp bốc bát hương cho nhà con trai con là Hà Huy Tâm ở Sài G̣n”

Cụ Mại: “Ừ, nó làm cái nhà to nhỉ. Con định bốc bát hương vào ngày 16 th́ chẳng làm được đâu. Phải đến 20 thôi. Nhưng mà mày cũng bảo các nhà ngoại cảm người ta đi luôn để xin xem cái việc t́m mộ thằng Tập như thế nào nhá. Cô đồng th́ 19 đi, rồi 20 làm. Để tao xin với ông Thánh xem có kết hợp việc đi Sài G̣n này để làm cái việc thằng Tập cho dứt điểm đi. Ngày xưa định tháng 3 làm rồi cũng chẳng làm được. Mà đợt này làm sẽ có nhiều cái diễn biến lắm, nhưng mà thiên cơ bất khả lộ. Tao nói đây là mày không được nói lại, cứ để bao giờ mà cái chuyện làm xong thành công th́ hăy nói, chứ bây giờ cho quân lính biết th́ tinh thần nó nao núng, rồi nó hoang mang. Kể cả cái thằng cu con nhà mày ấy cũng không được biết đâu, cái thằng người sống ấy, cái thằng ǵ đấy”.

Lợi: “Thằng cháu Thanh”

Cụ Mại: “Thằng ấy cũng không được biết. Bây giờ tao xin cho ngày tới đây vào Sài G̣n làm cái việc liên quan đến mộ thằng Tập. Hôm ấy đi phải kết hợp cả hai người đấy. Có khi phải 2, 3 người ngoại cảm vào đấy. Vào nhưng mà rồi về, con này, mày th́ mai đi rồi, nhưng thu xếp 19 cho cô đồng đi, 20 làm việc th́ 19 tao đi rồi tao xin ông Thánh làm việc vào ngày 20 hay 21 ǵ đó. Thế cho xong xuôi đi. Về tầm độ khoảng 25-26 quyết định luôn việc bốc.

Mày cứ ngẫm cái lời tao nói. Đi đợt này phải nghe ngóng cho đàng hoàng, không được nông nổi. Ngày giờ th́ phải về nhà mới quyết định. Quyết định nông nổi ở ngay nghĩa địa là không được. Đó là vấn đề thứ nhất. Cái vấn đề thứ hai: Việc quan không phải định một ngày, nó ra một ngày. Thiên cơ mà. Ngày xưa vua chúa mà chôn xong khi quân lính về th́ cắt lưỡi; không cắt lưỡi chặt đầu th́ nó lại phun ra. Con này, thôi bây giờ tao cứ quyết định đi. Mày cứ ngẫm cái lời tao nói. Mày ngẫm thôi, nhưng sau là thành công đấy. Tao với lại cái thằng cu Hoàng, thằng con nhà mày bỏ đi ấy, đi kêu cầu rồi. Nếu đúng ngày 20 chúng bay vào được Sài G̣n th́ cứ mời các nhà ngoại cảm đi hết đi. Cho xuất hiện hết đi. 19-20 là cô đồng xuất hiện. Đúng 20 tao xuất hiện trong đấy, xong tao sẽ xin cho làm việc tại nghĩa trang ông Bẩy Già. Cái này thiên cơ, mày phải cất kỹ đi không được nói đâu nhé. Bao giờ xong mới được nói, hiểu chưa? Rồi tao sẽ xin cho ông ấy triệu tập được ông Phú, ông Tập, Lê Hồng Phong, Nguyễn Văn Cừ, Hạ Bá Cang. Có khi c̣n có cả bà Lư Duệ Phương. Nhưng cái người ấy th́ tao chưa chắc đâu nhá. Thế rồi c̣n cái người học cùng với nó bên Nga ngày xưa mà mang cái số thẻ, thằng Tập là 4716, thằng kia là 4717 cùng pḥng luôn đấy. Tao sẽ kêu thằng ấy, thằng Danh, Trần Ngọc Danh. Gặp được sẽ rất tốt. Hôm ấy, nếu đi ra nghĩa trang mà gặp trời mưa, ngẫm thôi nhá, nếu trời mưa th́ cuộc họp hôm ấy nhất định thành công. Mà thành công th́ đúng mùng 6 khai quật. Mùng 6 tháng 10 hay mày bảo mùng 6 tháng 9? Hôm nay đă 12-9 rồi c̣n ǵ. Đúng mùng 6 tháng 10 khai quật. Mà khai quật th́ mày ngẫm thôi, đừng nói cho ai biết. Cô đồng cũng không được biết đâu. Cái này mà tâm tâm, niệm niệm th́ nhanh thành công. Cái tâm địa chúng mày chưa tín th́ phải đào vài ngày, mày hiểu chưa? Thế nhưng mà đào lên xong, không phải ngày một ngày hai mà người ta chấp nhận ngay đâu. Mà chúng mày cứ khai quật đi th́ tỉnh, huyện họ sẽ theo chúng mày. Đến khi thấy rồi th́ cũng không phải Trung ương chấp nhận ngay đâu nhá. Trung ương họ phải lo nhiều việc chứ đâu phải chỉ mỗi việc nhà ḿnh. Phải cần có thời gian họ mới làm được”

Lợi: “Vâng, vâng ạ”

Cụ Mại: “Trong đó thằng Tập nó nói cái nguyện vọng là nó về ngày mùng 10. Nhưng quan chức âư mà, nói ngày nay về ngày mai thay đổi là chuyện b́nh thường. V́ thế nếu về được ngày mùng 10 là cái tốt, mà không th́ từ nay đến rằm. Đó là nói, ta cứ mùng 6 khai quật, chục ngày sau hạ xuống là bao nhiêu?”

Tôi: “Là ngày 16 ạ”

Cụ Mại: “Ví thử tao cho ngày nay là khai lên, tao cho 10 ngày th́ hạ huyệt’

Tôi: “Sao lâu thế ạ?”

Cụ Mại: “Mày không được nói với ai về thời gian chờ đợi. Cứ nói đúng ngày mùng 10 tháng 10 là về an táng. Nhưng c̣n một việc nữa, tao nói thế này này cái điều này xảy ra mà đúng, mày ngẫm mà đă theo về tâm linh th́ phải theo tâm linh, nghe cụ th́ phải nghe cụ. Phải đúng như thế. Chúng mày chỉ nhờ các nhà ngoại cảm khai quật thôi, thấy thằng Tập rồi th́ tao làm, chúng bay hiểu chưa. Mày thống nhất chưa nào?”
Reply With Quote
  #12 (permalink)  
Old 02-20-2011, 12:32 AM
vu55 vu55 is offline
Adminnistrator
 
Join Date: Jan 2011
Posts: 23
Lợi: “Thống nhất ạ. Cụ làm cho được như thế th́ tốt quá rồi ạ!”

Cụ Mại: “Vấn đề tâm linh nhá, đưa lên th́ phải phần sài tẩy uế, tắm rửa sạch sẽ bằng nước ngũ vị hương, mày hiểu chưa? Đó là điều thứ nhất. Điều thứ hai: Khi về theo tâm linh qua cầu Bến Thuỷ th́ dừng bên này 10 phút, dừng bên kia cầu 10 phút. Tất nhiên cái này sau khi làm họ sẽ hướng dẫn sau. Thế nhưng trong việc làm này phải cẩn thận không th́ trong khối ngoại cảm với nhau nó lại coi thường, nó sẽ bảo là đàn bà, đàn ông ǵ đấy. Cái đó đừng coi thường đàn bà nhá. Cái xác là đàn bà thôi, nhưng mà đàn bà được trên người ta cho làm quan rồi th́ không có sợ ǵ đàn bà, mà trong đó đă có tao tồi, mày hiểu chưa?”

Lợi: “Con hiểu rồi ạ”

Cụ Mại: “Thế từ nay không có sợ ǵ nữa. Nhà ngoại cảm có nam, có nữ bao giờ người ta cũng lấy thế nam để trị thế đàn bà. Mày hiểu chưa? Trị cái thế đàn bà th́ không cẩn thận sẽ mất đoàn kết. Chuyện ai thắng ai thua tao không thèm bàn. Nhưng ngược lại nếu chúng bay tin tao th́ cứ việc khai quật. C̣n bao nhiêu việc tâm linh xảy ra như thế cứ để tao làm. Việc có như thế thôi, nhưng mày không được nói với ai đâu. Sau này thành công rồi th́ phải cho thằng Thạch nó nghe nhé. Tiên mẹ cái thằng ấy là ngang lắm. Cái tâm th́ có, cái thằng Thạch, Hà Văn Thạch ấy, cái tâm th́ có nhưng nó ngang lắm. Thế nhá. Trong lúc làm việc khai quật đến khi xảy ra mọi thứ mà chờ đợi th́ xảy ra anh em lộn xộn, con cháu hơi mất đoàn kết một tư. Nhưng mà thôi, cố nhịn. Hy sinh cái việc bé để lo cái việc lớn. Nhưng mà trong ḍng họ phải cẩn thận. Bất cứ việc ǵ cũng không bị động từ một phía ai, kể cả ngoại cảm hay một người nào, ḍng họ phải đoàn kết, mày hiểu chưa? Cái ngoại cảm này chỉ có vấn đề tâm linh thôi, khiển đưa lên được thôi. C̣n cái việc trần gian phải do chúng bay. Chúng bay phải luôn luôn nhớ một điều như thế này này: Ai khiến cái ǵ kể cả đàn cầu siêu hay là phải rước hồn, hay chúng bay phải làm ǵ th́ chúng bay phải nhớ thế này: Một người làm quan th́ cả họ được nhờ. Họ nhà ḿnh danh giá từ trước đến giờ rồi, mày hiểu chưa? Tao làm quan đấy, mà không phải một ḿnh tao. Mày tính trong họ Hà ta có bao nhiêu Tiến sĩ. Cái đó hỏi thằng Sỹ xem, có bao nhiêu cử nhân. Thế th́ làm sao phải để cho vong hồn nó không được siêu thoát, sao phải để cho vong hồn nó phải khổ? Nhớ, cái điều đó chúng bay không phải lăn tăn, cũng giống như mày ấy, bây giờ mày có ăn th́ bao giờ lại để cho con mày phải khổ. C̣n ai bàn cái ǵ cứ để đấy tính sau, không làm bất cứ cái ǵ cả, không phải cầu ai, không phải cúng ai, khi nào xong xuôi mọi việc cụ sẽ tính. Đấy, nhớ lời cụ dạy. Đến khi thành công th́ mày cho mọi người nghe lại toàn bộ cái này và hướng dẫn theo đúng cái này. C̣n cứ nói, kể cả ḍng họ cứ điện về nhà nói là mùng 10 tháng 10 âm lịch chôn; không thế th́ làm sao nó chuẩn bị, không thế th́ làm sao có lễ mà cúng các cụ từ khi thấy thằng Tập. Mày cứ nhớ một điều, nếu cái tâm chúng mày tốt tao khẳng định là tao về kêu với ông Mười chỉ huy th́ ngày hôm trước đào, ngày hôm sau thấy. Ngược lại, cái tâm mà nguểnh ngoảng th́ 5 ngày trời. 5 ngày quần trên ấy cho chúng mày biết thân”.

Lợi: “Nếu cụ cho như thế th́ chúng con mệt lắm, chúng con tâm tốt rồi đấy ạ”

Cụ Mại: “Đấy, tao cứ nói thế. Nhưng mà khi chúng mày làm th́ tỉnh, huyện sẽ tham gia đấy. Tao sẽ cho cả tỉnh, cả huyện nằm ở đấy 5 ngày trời khi khai quật ấy. C̣n khai quật xong th́ tao cho nằm 10 ngày nữa là 15 ngày. Đấy là cái tâm không tốt. Nếu cái tâm mà tốt th́ chỉ 10 ngày thôi sẽ về quê. C̣n bây giờ đứa nào nói ngày giờ th́ mày cứ ừ hết, nhớ chưa. Thiên cơ mà. C̣n đến khi thực hiện phương án hai, tức là tỉnh vào cuộc, Trung ương vào cuộc th́ mở cái băng này ra nghe lời cụ dạy. C̣n nếu phương án Nhà nước không công nhận th́ chúng bay đào xong cứ thế mà đưa về. C̣n Nhà nước đă công nhận rồi th́ phải xin là đưa về, nhưng cứ sau 10 ngày hạ huyệt. Nhưng lúc nẫy mày bảo sau10 ngày là ngày bao nhiêu nhỉ?”

Lợi: “là ngày 16 tháng 10 ạ”

Cụ Mại: “Là ngày 16 th́ 15 đón về đúng không. Ngày 16 về th́ tư, sửu, dần, măo... nếu làm th́ làm vào giờ th́n, không th́ giờ mùi. Thế c̣n cái ngày mà hôm làm mộ đấy, ngày đặt mộ, cái hôm mà tao đă về Cẩm Xuyên làm việc với tỉnh, với huyện, với xă ấy, sau này cũng sẽ có đứa phá ngang đấy. Nhưng mà tuỳ chúng mày nghe ai th́ nghe. C̣n tao ngời ngời là quan, những cái vụ thiên cơ khác tao không nói. Tao không nói vào đây kẻo đến lúc cho nghe lại băng th́ bỏ mẹ. Nhưng riêng cái mộ tao đă hướng dẫn như thế rồi nhá. Tao làm quan, tao phải nghĩ có lợi cho dân, cho nước, mày nhớ chưa?”

Lợi: “Ai phát ngôn chi th́ kệ họ, con chỉ nghe cụ thôi”

Cụ Mại: “Tao cứ nói thế. Mày cứ ngẫm lời tao nói sẽ có đứa phát ngôn linh tinh cái vấn đề thứ nhất chung quy là đàn bà và chung quy lăn tăn là chưa được tín nhiệm. Thôi cái việc đó sau này chúng mày tự giải quyết với nhau. Thế giờ mày có ư kiến ǵ?”

Lợi: “Con rất mong cụ chỉ bảo cho con làm thế nào để thành công sớm. Nếu việc này không thành công th́ con t́m chỗ nẻ nào đó mà chui xuống, có lẽ lúc đó con phải đi theo cụ thôi”

Cụ Mại: “Cha mẹ mày, lại không tin tưởng à”

Lợi: “Con tin tưởng chứ. Nhưng con mong sớm thành công”

Cụ Mại: “Bây giờ thế này, tao đang dự định nếu 20-21 chúng mày vào Sài G̣n th́ tao mới xin được cái cuộc nói chuyện ở nghĩa trang, sau đó về tao quyết định đúng mùng 6 tháng 10 làm. Mà tao đă xin ông Thánh, ông Thánh vẽ dẫn cho tao như thế rồi. Hôm nay tao nói cho chúng mày chuẩn bị trước thôi. Chuẩn bị ḿnh mày thôi chứ mọi điều không đứa nào được biết, mày hiểu chưa?”

Lợi: “Chúng con sẽ làm đến nơi đến chốn”

Cụ Mại: “Cụ bảo rồi cứ làm đi sẽ được sự nhất trí của Trung ương. Cứ làm đi rồi đường đường chính chính người ta làm”

Lợi: “Con rất mong muốn như rứa. Cụ của ta phải được vinh danh xứng đáng chứ”

Cụ Mại: “Vinh danh là cái chắc. Mà trong cái việc vinh danh này hơi thay đổi một tư. Thay đổi cái người lănh đạo, lănh đạo là bù nh́n thôi, tất nhiên không phải bù nh́n. Nhưng mà bầu nó lên một tư cho nó khí thế. Việc nó phải thế. Chúng bay phải bầu lên người để chỉ huy việc khai quật, di dời, an táng. Việc thứ hai, đây là hai trong một, một trong hai, đố mày biết đứa nào?”

Lợi: “Hai trong một ở đây thấy rơ là anh Tân rồi. Sau này...”

Cụ Mại: “Thằng Tân th́ nói làm ǵ”

Tôi: “Con nghĩ ra rồi, chú Hà Thạch ạ”

Cụ Mại: “Cái thằng ấy mới là thằng phải lo. Cái thằng ấy lặng yên mà xem, tao nói: nó sẽ căi, căi như ǵ ấy. Đấy, căi nhưng mà vẫn được việc”

Lợi: Chú Thạch căi nhưng mà vẫn phải nghe cụ”

Cụ Mại: “Đấy, mày nhớ nhá sau này mày cho nó nghe cái băng này một tư, nó căi như ǵ. Nhưng bảo nó phải tỉnh táo, biết phân biệt đâu là âm, đâu là dương. Biết đâu là cụ nhà mày. Nếu không biết th́ cụ nhà mày không nhận rồi lại đi nhận cụ nhà khác. C̣n thằng Thạch mày cứ ngẫm mà xem, cái lúc đào th́ có nó, nhưng khi thấy thằng Tập th́ thằng Thạch đă về rồi, đến khi thằng Tập phải khóc cho mà xem. Khóc là cái lúc thằng Thạch không có ở đấy. Dù ngày hay đêm th́ không biết, nhưng lúc t́m được hài cốt th́ dứt khoát thằng Thạch sẽ ngủ, nó không có mặt ở đấy đâu. Tao lạ ǵ nó nữa, nó là quan chức, nó phải lẩn đi một tư. Nhưng mà thôi, kệ nó, cái việc đó không bàn”

Lợi: “Con đồng ư, có những việc phải cho chú Thạch lẩn đi một tư”

Cụ Mại: “Cũng có thể tỉnh cử nó đi. Cũng có thể nó nấp để nó đi, nhưng mà tao đảm bảo tỉnh vào cuộc, huyện vào cuộc, sau đó cũng đến Trung ương vào cuộc, nhưng mà hơi vất vả một tư. Đến Trung ương vào cuộc nên phải đợi đến 10 ngày đấy, không th́ làm sao mà phải đợi. Nhưng nhất nhất phải nói đến mùng 10 tháng 10 nhá. Mùng 10 tháng 10 là giả vờ thôi, nhưng phải làm như thật ấy. Cho mày quyết định ngày mùng 10, nhưng đến giờ khắc cuối cùng nó sẽ thay đổi, mày hiểu chưa? Lúc đó mọi người sẽ thay đổi, thế vậy thôi nhá”

Qua sự chỉ đạo của Đức Hoàng Mười, sự hướng dẫn của cố tổ Hà Mại, ngày10-11-2009, chúng tôi thống nhất trước khi đi khai quật phải thành lập một chiến lược hành động xuyên suốt và có một người chỉ huy tập trung. Ban liên lạc họ Hà Việt Nam và đại diên gia tộc do O Hồng làm trưởng ban đă ra văn bản quyết định cử cháu Hà Huy Thanh làm chủ nhiệm chương tŕnh giai đoạn “Khai quật, di dời và an táng cố TBT Hà Huy Tập”.

Trước ngày xuất quân, Đức Hoàng Mười vẽ sơ đồ vị trí cần đào, diện tích đào và nêu các sự kiện dự kiến sẽ xảy ra. Sơ đồ này đă được anh Hà Văn Sỹ, chị Trần Thu Hà, cháu Hà Huy Thanh và nhà ngoại cảm Trần Ngọc Ánh cùng kư vào để coi như là bằng chứng đă được tâm linh chỉ dẫn trước một cách tỉ mỉ. Điều đó càng củng cố niềm tin của chúng tôi.

Xin nói thêm về bản sơ đồ có mọi người kí để làm bằng chứng. Sau này anh Sỹ, tôi, chú Tân, có bàn nhau: “Đúng là Thánh, quá giỏi!”. Thực tế lúc ấy nhà ngoại cảm Bích Hằng chỉ mộ cách xa nơi nhà ngoại cảm Ánh và nhà ngoại cảm Thuận chỉ tới 80 m. Ba nhà ngoại cảm chỉ thành hai nơi khác nhau, thật là khó xử lí.

Sau ngày khai quật, anh Sỹ cười bảo: Đúng là một trận giả tuyệt vời, không thế mọi sự làm sao mà êm ái được.




http://www.chungta.com/Desktop.aspx/..._Ha_Huy_Tap_1/
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 02:42 PM.

A vBSkinworks Design