| ||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
|
Lúc c̣n nhỏ, Thầy từng theo đoàn hành hương đến Thất sơn… thuở đó Thất sơn c̣n hoang sơ lắm!... khi leo núi Thầy bị lạc… đang ngồi nghỉ trên một tảng đá, bỗng từ đâu xuất hiện một ông lăo tóc bạc phơ, cho Thầy một trái ǵ lạ lắm! bất giác Thầy cầm ăn… ông lăo dắt Thầy đi xuống một hang động, dạy cho Thầy những thứ này… khi trở ra, đoàn hành hương đă về từ lâu lắm sau khi t́m Thầy hoài mà không gặp… Từ đó vào tháng Ba âm lịch mỗi năm Thầy đều lên Thất sơn, chỉ đem theo nước uống, ở tại nơi đó một tháng rồi về… Thầy im không nói nữa… Tôi băn khoăn suy nghĩ… chuyện thật khó tin, nhưng tôi không đủ sức nhận định. Tôi nghĩ đến cái mà tôn giáo gọi là Huệ nhăn- chắc chắn sẽ nhận Chân mọi sự việc! Thế rồi tôi đến với Pháp môn Chuẩn Đề. Có những điều huyền nhiệm và kỳ bí, thật khó tin nhưng thật sự diễn ra, không thể phủ nhận!...khát khao Chân Lư, tôi suy nghĩ, tôi chỉ có một con đường: đó là phải dấn thân! …Lư do mà tôi chọn Pháp môn Chuẩn Đề là v́, khi tôi ṭ ṃ mở những cái Phép hộ thân (mà Thầy cho những người bệnh) ra xem, th́ trong đó là những chữ Phạn tự có trong Kinh Chuẩn Đề. Tôi học hết bộ 4 quyển: “Kinh Hiển Mật Viên thông”, “Kinh Chuẩn Đề Đà la ni”, “Kinh Mạt Pháp Nhất tự Đà la ni”, “Kinh Đại Thừa Trang Nghiêm Bảo Vương” của dịch giả Sa môn Thích Viên Đức. Tôi học và nghiệm một ḿnh… tôi cũng muốn có Sư phụ, nhưng không biết t́m nơi đâu. Đă gọi là Mật- trong kinh có nói- th́ không thể in thành sách phổ biến!; nhưng căn duyên cũng có nói rơ trong đó (…) nên tôi tự động viên bản thân mà thận trọng đi từng bước một. Trong Kinh có dạy rất nhiều Thần chú của Chư Phật; tôi chọn cho ḿnh Pháp Quán Nguyệt luân Chín chữ Thánh Phạn Cửu tự, đẽo một cái chày Kim Cang bằng gỗ để dùng trong Thần Biến Diên Mạng Pháp. Sau khi học thêm quyển tiểu luận về Kim Cang thừa: “Mật tông và Kinh Đại Thừa” của Tịch Liên Nghiêm Xuân Hồng, tôi cảm thấy hiểu sâu hơn và vững tâm hành tŕ cho đến ngày có được những kết quả ban đầu… Các bạn nào am hiểu Kinh Chuẩn Đề chắc biết rơ khi thiện căn phát th́ như thế nào…, và các sự linh ứng khi tŕ chú… Các thành quả đạt được không cho phép khoe nói v́ những lư do cũng như tính chất đặt thù của Pháp môn. Riêng tôi bây giờ- xin phép được nói một phần nào, v́ thứ nhất: tôi muốn tâm sự cùng các bạn thiện duyên về con đường đi đến Pháp Luân Đại Pháp của tôi; thứ hai: là để tăng cường tín tâm tu luyện của chúng ta- dù tu theo Pháp môn nào- cũng “là những người có cùng tâm ư tu luyện!”… tôi có những giấc mộng linh ứng đến tuần tự theo quá tŕnh hành tŕ, tôi vẫn ư thức rơ là ḿnh đang mộng; như pháp Thiền Mộng- Yoga Ánh Sáng ( sách viết 49 Pháp thiền của Osho) có nói: luôn tỉnh thức trong giấc ngủ cũng như trong đời thường. Có lúc trong khi ngủ, tôi bỗng “thấy” (mắt vẫn nhắm) xung quanh tôi phủ đầy ánh sáng màu hồng, cảnh vật xung quanh trước- sau- trên- dưới… đều được tôi nh́n thấy cùng một lượt (*điều thứ hai*). Có lúc tôi nghe thoảng một thứ âm nhạc thật hay và lạ! “Lạ” v́ tôi là nhạc công, đi đánh đàn từ 12 tuổi đến bây giờ- nghe rất nhiều thể loại âm nhạc- mà không nhận ra được thể loại của thứ âm nhạc này! Tôi cũng nhận thấy là h́nh như tôi cảm nhận được ư nghĩ của người đối diện; tôi nghĩ là người đó sẽ nói như thế, làm như thế… th́ kết quả đúng y như vậy! Những sự việc xảy ra, tôi cảm giác được kết quả sau đó- khá chính xác! Hồi mới hành tŕ, tôi có thử nghiệm Thần Biến Diên Mạng Pháp với chính tôi… tôi quán Chín chữ Thánh Phạn một hồi, chày Kim Cang xoay đủ ṿng khắp thân thể rồi, th́ tôi đặt bút viết chữ thứ nhất trong Bảy chữ bùa cầu tài vật và các thứ trân bảo (xin các bạn đừng cho rằng tôi ham tiền! Các bạn xem Kinh, và các bạn sẽ hiểu v́ sao tôi chọn 7 chữ này để thể nghiệm!) rồi vo lại uống… đến ngày thứ ba th́ tự nhiên tôi được người ta đem vàng đến cho. Trong thâm tâm tôi vừa mừng vừa sợ; mừng v́ pháp ḿnh làm quả thật hiệu nghiệm đúng như trong Kinh, sợ v́ tôi nhớ lời Thầy từng nói rằng: “việc ǵ cũng phải thuận duyên!”; tôi chưa có được bao nhiêu công tu, lỡ có ǵ… Thế rồi lẽ ra phải tiến hành 7 ngày cho đủ 7 chữ (mỗi ngày một chữ), th́ tôi ngưng tại đó, không dám làm tiếp. Tôi nằm mộng (trong tỉnh táo biết ḿnh đang mộng) thấy ói ra những thứ đen đen, nhiều lần lắm! nhưng lúc nào cũng c̣n trong họng một sợi dây nhả hoài không ra. Trong mộng tôi lấy dao cứa đứt sự bám dính của sợi dây trong cổ, chảy rất nhiều máu nhưng không kéo ra được. Một hôm tôi kéo được ra; sợi dây rất dài, lúc đầu th́ nhỏ, sợi dây to dần, tôi nắm kéo ra hoài và cuối cùng tôi cũng kéo được hết ra…Tôi hết hồn khi nh́n lại, v́ những thứ ói ra nằm đầy hết một cái giống như thung lũng nhỏ vậy đó! Trong Kinh giảng rằng đây là tướng tội diệt phước sanh! Về sau này, khi tôi nhiều lần mộng thấy được ăn bơ uống sữa trắng, và thấy được rất nhiều cảnh giới khác (xin phép chỉ nói ngắn gọn vậy thôi!); th́ tôi quyết định thể nghiệm một lần nữa. Cũng là Thần Biến Diên Mạng Pháp với 7 chữ cầu các thứ tài vật trân bảo; lần này tôi quyết định làm đủ 7 ngày. Tôi quán từng chữ trong Tâm nguyệt luân đến lúc chữ hiện rơ đỏ thắm trong Tâm nguyệt luân sáng ánh vàng kim, th́ tôi mới hạ bút viết chữ lên giấy rồi uống… Kết quả ngoài sự tưởng tượng của tôi. Nếu như khi xưa ngồi thiền theo Pháp Vô vi, nhiều lần trong giấc ngủ, tôi “thấy” ḿnh ngồi dậy (nhưng tôi chủ động quyết định nằm lại)- th́ bây giờ cũng nhiều lần trong giấc ngủ, tôi bắt đầu “thấy” tôi đang ngồi bắt ấn Chuẩn Đề (y như trước khi ngủ tôi hành tŕ thiền quán vậy đó!). Có những lúc thức đang khi hành tŕ, tôi bỗng “thấy” tôi đang ngồi đối mặt với chính tôi!... lúc đó tôi nghĩ: “ḿnh phải về!”, thế là trở về. (*điều thứ ba*). Hồi tôi theo Pháp thiền Vô vi, có dạy là: trong khi công phu có ngủ luôn cũng được!- thế nhưng tôi ngồi lúc nào cũng tỉnh táo; cho đến lúc chuyển sang Pháp môn Chuẩn Đề cũng vậy, luôn tỉnh táo nhận thức rằng: ḿnh đang ngồi đây mà thiền quán! … Có lẽ v́ vậy, và v́ 3 điều trên (tôi có đánh dấu * và tô đậm), mà Đức Chuẩn Đề đă trợ duyên cho tôi gặp Pháp Luân Đại Pháp !!! … Một hôm Bánh xe Pháp trên tượng Phật Mẫu Chuẩn Đề mà tôi thờ, bỗng nhiên rơi vào tay tôi… một tháng sau tôi gặp được Pháp Luân Đại Pháp. Đọc sách "Chuyển Pháp Luân" của Sư Phụ Lư Hồng Chí tôi, tôi nhớ lại quá tŕnh tu học của tôi khi xưa: (*điều thứ nhất*) : Ở Pháp thiền Vô vi, tôi đă có hiện tượng xuất hồn. Đúng theo Pháp, th́ giữ một niệm: “xuất hồn lên đănh lễ Phật”… xuất rồi lên đó tu tiếp- nhưng tôi đă quyết định nằm lại. Nhiều lần như vậy không thay đổi, cứ tỉnh táo ngồi hoài! (*điều thứ hai*) : Ở Pháp Chuẩn Đề, tôi có hiện tượng mở con mắt thứ ba trong khi ngủ, thấy những cảnh giới khác trong khi ngủ. (*điều thứ ba*) : Ở Pháp Chuẩn Đề, trong khi ngủ tôi “thấy” tôi ngồi bắt ấn Chuẩn Đề; và trong khi thức đang lúc hành tŕ, tự nhiên tôi bị xuất ra ngồi đối diện với chính tôi. Đọc sách của Sư Phụ, tôi hiểu ra: do Chủ nguyên thần của tôi luôn tỉnh táo, cũng có thể tạm cho rằng mạnh! (xin phép được dùng từ trong Pháp Luân Đại Pháp!) nên đă khống chế phần nào Phó nguyên thần của tôi xuất ra tu… và rất đúng các Pháp môn này là tu Phó nguyên thần!... Tôi vô cùng cảm tạ ân điển của Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề Đà la ni! … tôi- đă do duyên ban đầu (như đă kể cho các bạn ở trên)- mà đến với Ngài; và Ngài- đă thuận căn cơ- mà trợ duyên cho tôi được gặp: Đại Viên Măn Pháp của Sư Phụ tôi. Sư Phụ tôi dạy rằng: “Đây là Pháp môn tu Chủ nguyên thần!”. Giá trị của việc Chủ nguyên thần đắc công, được Sư Phụ giảng rơ trong sách sách… Trước đây tôi đọc hơn trăm quyển sách: nào là sách của Hội Thông Thiên Học, sách Mật tông Đại Thừa, Mật tông Tây tạng…; gần đây là sách của tủ sách Thiện Tri Thức, sách của Osho…nhiều lắm! Đọc rất nhiều, biết rất nhiều, nhưng hiểu th́ cũng chỉ giới hạn thôi!... Khi tôi đọc sách của Sư phụ, tôi được soi sáng hết thảy những ǵ trước đây tôi không thấu hiểu nổi. Quyết chí học thật thấu Pháp lư trong sách, tôi càng đọc nhiều lần, càng cảm thấy sự vô biên của Phật Pháp chất chứa trong từng câu từng chữ… mỗi lần đọc lại, là thêm một lần nhận thức được sâu hơn!... (giống như khi xưa tôi đọc Kinh Dịch, nhưng ở đây cao thâm hơn nhiều! Việc này chỉ có thể liên tưởng, chứ không thể so sánh!) … Mỗi ngày cùng với luyện động tác, tôi đều đọc sách, cảm nhận được sự hiện diện của Sư Phụ trên từng bước đường tu học... Sư Phụ vô vàn tôn kính! Người thấy trước hết tất cả những ǵ xảy đến với tôi, và trong sách, tôi luôn t́m thấy sự dẫn dắt của Người! Vài ḍng tâm sự chân thành gởi đến các bạn thiện duyên, tôi xin phép dừng tại đây. Cầu chúc cho tất cả chúng ta ai ai cũng đều được an vui! |
| ||||
| Bài chia sẻ của bạn Hà Tùng: Chào các anh các chị, em năm nay 21 tuổi, em sinh ra trong một gia đ́nh nghèo khó ở Hà Nội và bố em mất sớm khi em lên 3 tuổi. Dưới đây em xin kể những chuyện chân thực của ḿnh và những trải nghiệm của em. Từ lúc 4-5 tuổi, em có một số khả năng như nh́n thấy hào quang mọi người, rồi hào quang của cây cối đồ vật trong nhà, thậm chí có lần c̣n thấy cả các con yêu ma, nhưng em không nh́n thấy được một cách thường xuyên mà thỉnh thoảng em mới nh́n thấy được, em c̣n có khả năng đọc được suy nghĩ người khác, và nh́n qua con mắt của họ, hay khi người khác kể cho em một chuyện ǵ đó họ đă từng trải qua em có thể thấy được sự việc người đó trải qua là như nào, chân thực và sống động như chúng ta xem một bộ phim vậy ... các khả năng đó thỉnh thoảng xuất hiện nhưng em c̣n quá bé để nhận thức chúng, em không để ư tới chúng và sau đó em bị một tai nạn khiến em ngă đập đầu xuống đất và từ đó em không có lại được những khả năng đó một cách thường xuyên, tuy nhiên sau này thỉnh thoảng em có thể có lại được những khả năng này nhưng nó không thường xuyên như hồi bé,... Em nhớ hồi đó em hay mơ đi mơ lại một giấc mơ: Trong mơ em thấy em ở một không gian khác, em hỏi các bạn em - họ đều là những vị thần, Em được sinh ra ở đâu? Họ đáp: ở Việt Nam. Em cảm thấy buồn v́ ḿnh không được sinh ra ở Trung Quốc, tuy nhiên lúc đó em cũng không biết được Việt Nam ở đâu, em hỏi họ: “Việt Nam ở đâu”, Họ đáp : ở phía nam Trung Quốc. Vẫn tiếp tục câu chuyện, em hỏi họ: Không biết ḿnh có được gặp ông ấy không? và phải làm sao để làm đệ tử của Ngài? Quỳ gối dập đầu có bái sư được không? Họ đáp: không được, duyên phận đă sắp đặt, chỉ cần ông muốn làm đệ tử người đó sẽ nhận ông, người đó chỉ rơ ra rằng dập đầu bái sư sẽ không được tính là đệ tử. Măi đến sau này khi đọc sách của Sư Phụ, em thấy quả đúng là như vậy, người có giảng rơ rằng ngày nay khác với xă hội phong kiến Trung Quốc, quỳ gối dập đầu bái sư nhưng ra khỏi đây vẫn muốn ǵ làm nấy th́ hỏi có tác dụng ǵ? Hồi đó em nhớ là có một lần ở nhà chỉ có ḿnh em với ông ngoại, chúng em đang chơi ghép h́nh, ông ngoại hỏi em: Mai sau cháu thích làm ǵ? em đáp: Cháu thích làm thần tiên. Ông ngoại em trầm ngâm rồi nói một cách đầy ẩn ư (lúc đó em thấy ông rất lạ): được, ông sẽ giúp cháu. Tuổi thơ em cứ thế qua đi, không có ǵ khác biệt so với các bạn đồng lứa, cho đến năm em học lớp 3. Năm lớp 3: Hồi đó, em nhận thấy ḿnh có khả năng nghe được một số điều người khác không nghe thấy được (thiên nhĩ thông) và sau đó em có khả năng liên lạc với một vị thần, vị thần đó ở ngay cạnh em, em nói chuyện với vị thần đó bằng khả năng đặc biệt của ḿnh (em đối thoại cùng ông ấy bằng một phần của năo, em nói chuyện với ông ta qua ư nghĩ): ông ta xưng em là ngài và kể cho em rằng em xuống đây mang theo một sứ mạng thiêng liêng, mang theo hy vọng của muôn vàn chúng sinh, rằng em là vị thần đă được chọn, vị thần đó phải xuống đây và khi trở về ông ta sẽ cứu các chúng sinh trong thế giới của ông ấy và rằng em không được quên lời ông ta dặn, ông ta kể ông ta chính là thuộc hạ của em nhận trách nhiệm xuống đây để nhắc nhở cho em nhớ về sứ mạng của em. Em lúc đó do vẫn c̣n ít tuổi nên chẳng để ư ǵ đến lời ông ta nói, em nhớ rằng thời gian đó, em nói chuyện chơi với ông thần đó, và thỉnh thoảng ông ấy giúp em giải bài tập lớp 3 ... Sau một thời gian em cũng không nhớ v́ sao, em không gặp lại ông ta nữa ... em lại tiếp tục cuộc sống b́nh thường. Năm em học lớp 6: Hồi em mới nhập học lớp 6 mới được vài ngày, em mơ một giấc mơ: em đi cùng hai người bằng tuổi em, ba chúng em đi thẳng vào sào huyệt của quỷ vương và giết nó cùng đám lâu la (trước đó em có rất nhiều giấc mơ ḿnh chiến đấu với biết bao ma quỷ để cứu dân chúng trong một ngôi làng, hay một thế giới, ... gần như ngày nào em cũng mơ thấy ḿnh đánh nhau với bọn ma quỷ đó, và kết quả là em toàn thắng chưa từng thất bại lần nào, em thấy em lúc đó rất tài phép, rất oai phong và dũng mănh). Sáng hôm sau, cô chủ nhiệm lớp em dắt hai bạn mới vào lớp học, em ngạc nhiên thấy hai người đó giống hệt hai người ḿnh mơ hôm qua, nhưng em cũng không để ư lắm. Hai người bạn đó chơi thân với nhau, nhưng năm đó em và họ chỉ là bạn bè như kiểu xă giao mà thôi, không có ǵ đặc biệt cả. Năm em học lớp 7: Vào năm học mới, em được xếp ngồi cùng một trong hai người bạn kia, bạn đó tên là X (em xin không nói tên bạn ấy được), chúng em bắt đầu thân nhau. Một hôm, X nói với em: Thiện tâm của ông sáng quá, lúc đó đột nhiên em nh́n thấy em thông qua mắt bạn X, em thấy em tỏa ra ánh sáng bằng vàng khá mạnh như kiểu đèn nêon vậy (đó chính là khả năng nh́n bằng con mắt người khác mà em có hồi bé và thỉnh thoảng nó vẫn hay xuất hiện), nhưng sau đó em cũng chẳng để ư ǵ đến chuyện đấy nữa. Một hôm, X đến nhà em chơi, X nói thấy một người đang đi xuống cầu thang nhà em, em nh́n theo hướng X chỉ th́ không thấy ai cả, lúc đó khả năng của em cho em biết cậu ta đă thấy linh hồn của bố em (bố em mất năm em lên 3), em tả h́nh dáng của ông, X bảo đúng thế và nói chuyện một lúc với bố em. Sau đó em với X nói chuyện, giải thích điều em thắc mắc, X nói X thực ra là một vị thần xuống đây để giúp em giải quyết 10 ma nạn mà em phải chịu, X kể em với X trong một kiếp là bạn của nhau, rằng em là người được các vị thần chọn lựa, em nên sống tốt giữ ǵn đạo đức, coi trọng tâm tính để quay trở về thiên thượng, và sau đó X kể với em chỉ có coi trọng tâm tính, tu luyện cái tâm của ḿnh mới có thể tu lên trên được. Sau đó, em ngỏ ư muốn được gặp bố em, cậu ta đồng ư và dạy em một phép rồi chỉ dẫn em, cho phép em gặp lại bố em trong mơ, em làm theo và quả thật đă gặp được bố em trong giấc mơ, sáng hôm sau X và em nói chuyện về giấc mơ đó, cậu ta biết tường tận về giấc mơ v́ trong giấc mơ đó em và bố em có sang chỗ X chơi. Sau đó, em và cậu ta c̣n trải qua rất nhiều những sự việc ḱ lạ nhưng quả thật chỉ có em và cậu ta biết, người khác không biết, em đă trải qua những chuyện vô cùng kỳ lạ, chứng kiến khá nhiều phép thuật và khả năng của cậu ta, nhưng em không thể đề cập đến ở đây (thiên cơ bất khả lộ) vả lại chuyện đó cũng rất dài, khó mà kể hết nổi, em xin tóm lược một số ư như sau: |
| ||||
| Bài chia sẻ của bạn Hà Tùng (tiếp theo): Những chuyện về con người của X: X nói v́ em là người có khí chất khác thường nên được lựa chọn đồng thời trước đó em có khá nhiều kiếp làm một người tốt, các con siêu ma quỷ muốn lấy mạng em v́ trên thân thể em có những thứ mà nếu các con ma quỷ kia có công chúng sẽ tăng lên hàng trăm hàng ngh́n lần. Có một lần X nói : ông sắp có bố dượng đó- người đó tên là Lư Văn T, em nói : tôi không thích họ Lư đâu, X nói : thế th́ thôi vậy, sau đó X nói một câu mà măi gần đây em mới nhớ ra (v́ X có khả năng là X nói điều ǵ đó nếu muốn người khác nhớ được th́ người đó mới nhớ được không th́ không thể nhớ được), X nói: Sư phụ về sau của ông họ Lư đấy. (Gần đây em mới nhớ lại được lời này, trước đó em cũng để ư và kiểm chứng rồi, mấy lần X nói mấy điều với mấy bạn khác nhưng khi em hỏi mấy người đó, th́ người đó lại quên luôn lời của X) và sau này tầm 1-2 năm sau, thực sự mẹ em suưt chút nữa lấy một người tên là Lư Văn T, nhưng v́ lúc đó X nói thôi vậy nên chuyện không xảy ra nữa, v́ X có khả năng sắp xếp sự việc, X muốn thế nào th́ sẽ được như vậy, X kể X là một vị thần rất giỏi - từ khi vũ trụ này sinh ra X đă làm một vị thần rồi (X kể có nhiều vị thần được thần khác tạo ra, cũng có một số vị thần là do con người tu luyện thành),X là thần giỏi nhất trên kia nên mới xuống đây bảo vệ em, v́ những con siêu ma muốn lấy mạng em có tài phép rất cao, ngay cả các vị thần cũng khó đánh thắng nó. X c̣n có khả năng đọc suy nghĩ người khác, và phép thuật th́ phép nào cũng biết, có điều chỉ thể hiện lúc không có ai mà thôi, chỉ có em và anh bạn chơi thân cùng X được biết, có lần em nghĩ xấu trêu đùa X, niệm ấy vừa xuất ra th́ đă bị X đánh rồi, em lư luận : tôi có làm ǵ ông đâu? X cười và nói nhỏ với em : Ông quên là tôi có khả năng đọc được suy nghĩ người khác à? Có lần em cả X c̣n chơi oẳn tù tỳ, để chứng minh khả năng của ḿnh, X không cho em thắng một lần nào trong suốt 15 ván chơi oẳn tù tỳ, và rồi khi em chọn bất kỳ cây tú nào X cũng biết, bài vở khó đến mấy X cũng làm được, có điều khá ngạc nhiên là tuy vậy X học khá kém, điểm thi, kiểm tra đều ở mức kém, X lư giải là số phận cậu ta được sắp xếp trong kiếp này là như vậy, không thể trái ư trời được, nhưng quả thật cậu ta rất thông minh, có những lần bị gọi lên bảng cậu ta không làm được bài và bị điểm kém, em ở dưới nhắc nhưng không được, cậu ta về chỗ rồi nói với em về cách giải bài toán đó, và nói thêm rằng cái này em biết thừa ông không cần phải nhắc....và có điều nữa là với khả năng của cậu ta, cậu ta có thể giàu hơn cả Bill Gates, thậm chí có thể thành bá chủ của trái đất, nhưng cậu ta sống một cuộc sống khá nghèo khổ cùng mẹ cậu ta,... từ đó em nhận ra rằng có những cái c̣n quư hơn tiền tài và danh vọng, và những đấng giác ngộ không hề coi trọng chúng như người thường chúng ta vẫn coi trọng ... Có lần cậu ta nói với em thanh sắt ở lan can tầng chúng em rất lắm yêu khí, nhất định sẽ hại người, quả đúng như vậy, năm vừa rồi em họ em học lớp 9 trường cấp hai đó của em đă kể cho em về chuyện một cậu học sinh bị ngă từ đó xuống, em hỏi lại th́ nó chính là lan can mà hồi trước X kể với em. Vào cuối năm học lớp 7, X chuyển trường và chia tay với em, trước khi đi X dạy em cách để liên lạc được với X, vào hè năm lớp 8 chuẩn bị lên lớp 9 em có ư muốn được về thăm quê nội em trong Đà Nẵng, em không biết bằng cách nào có thể về đó được nên đă dùng cách của X để đi đến gặp X và xin phép X sắp xếp cho em về thăm quê cha em... ( trước đó em cũng liên lạc nhiều với X qua giấc mơ theo cách của X - nhưng em không nhớ được ǵ cả, chỉ nhớ được những ǵ X cho em nhớ) Sau đó nhà em xảy ra biến động, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà mẹ em cho thuê cả hai căn nhà của hai mẹ con, để cho em đi vào Đà Nẵng và định cho em vào đấy học luôn( trước đó mẹ em rất không muốn cho em vào trong Đà Nẵng, và không ưa các chú ruột cùng họ nội của em cho lắm ) nhưng lần này mẹ em túng quẫn tiền nên mới phải làm thế, các bạn có thể cho đó là t́nh cờ cũng được, c̣n em th́ biết đó là sự sắp xếp của X. Năm học cấp 3 xong em thi đại học, sau khi em thi xong, em đi đến chỗ X trong giấc mộng nhờ X xem em bao điểm, X nói em được 22,5 đ, em nhớ lời và không kể cho ai cả, sau đó trước khi đến ngày toàn quốc biết điểm đại học th́ gia đ́nh em nhờ các thầy cô quen biết trong trường ĐH em thi để xem trước em được bao điểm, họ trả lời là em được 22 điểm, biết tin em lấy làm lạ, chẳng nhẽ X nói sai cho ḿnh chắc, không ngờ hôm có kết quả chính thức th́ thực sự điểm của em là 22,5đ=> lời của X rất chính xác Năm học đại học năm thứ một, có một lần em mơ thấy em đến gặp X và X nói ngày mai một người bạn gần nhà của em sẽ chết khi đi đá bóng cùng em, và quả thật sáng hôm đó em đi đá bóng cùng người bạn gần nhà, người bạn gần nhà đột nhiên tham bóng mà không để ư chiếc xe ô tô chạy ngay đằng sau và sắp sửa đâm vào bạn ấy, cả đội bọn em nh́n thấy và hét cho cậu ta biết nhưng cậu ta không hề để ư, em nhớ lại lời X bèn dùng khả năng đặc biệt của em báo cho cậu bạn biết, và cậu bạn đó đă thoát chết trong tích tắc, cả hai đội bóng hôm đó nh́n thấy rất kinh hăi và đều ra về v́ sợ không dám đá bóng nữa. Năm em học lớp 11, hồi đó em học một chút yoga trong quyển sách Hatha-Yoga với mong ước tu luyện đắc đạo, hồi đó em chỉ luyện hai động tác đầu là ngồi b́nh thường và động tác xác chết của yoga - hai động tác cơ bản nhất, v́ hồi đó em sợ bị tầu hỏa nhập ma nên chỉ tập hai động tác đó thôi, trong một thời gian ngắn em đă đạt đến cảnh giới tâm rất tĩnh, gặp bất cứ một sự việc nào trên đời cũng thấy nó rất b́nh thường, trong tâm không c̣n có tâm háo sắc, hay ghen tị, tranh đấu nữa... mỗi khi em ngồi thiền em lại thấy tâm ḿnh tĩnh như hồ nước mùa thu không gợn chút sóng, hồi đó em lấy làm lạ lắm, dù chịu bất công lớn đến mấy như bị mắng oan, đánh oan, tâm em vẫn thấy một niềm vui an lành trọn vẹn, mấy hôm đó em thấy ḿnh cất ḿnh lên một cái là lên được biết bao nhiêu tầng trời, thấy mỗi tầng trời lại có thần tiên ở trên đó... t́nh trạng đó kéo dài không lâu, tầm một tuần sau không hiểu sao em lại không c̣n cảm giác đó nữa, sau này khi tu luyện em mới biết rằng: đúng là hồi đó ḿnh tu lên một tầng khá cao nhưng pháp môn đó không biến đổi thực chất tâm của bản thân ḿnh, không biến đổi con người thật của ḿnh mà nó chỉ biến đổi con người khác của ḿnh và kiềm chế các tâm chấp trước của ḿnh lại chứ không đúng là dứt bỏ nó tại gốc rễ. X kể rằng nhân loại thực ra hơn 90% đă ở dưới địa ngục rồi, chẳng qua dương số họ chưa tận mà thôi, và số kiếp sống đầu thai của con người cũng chỉ hữu hạn thôi, nếu quá số đó th́ con người sẽ măi măi ở trong địa ngục và chịu hủy diệt, bởi v́ con người bây giờ đă xa rời đạo lư, họ chỉ coi trọng tiền tài danh lợi và các lợi ích thiết thân... David Corperfeild thực ra cũng có một chút khả năng, không phải tất cả các tṛ ảo thuật của ông ta đều là ảo thuật, có cái là phép thật sự (điều này sau này Sư Phụ em cũng đề cập đến). X kể tiếp nếu tôi được thành thần tiên th́ sẽ có hạc tiên, hay rồng thần xuống đón, ... rồi đi qua những ǵ, ... X kể mưa , nắng, cầu vồng, ... đều do các vị thần làm cả, lúc đó em thắc mắc là theo khoa học giải thích th́ sao, X nói cái đó cũng đúng, như kiểu con thiêu thân chỉ sống được ban đêm nên không biết có ban ngày, nếu ai bảo nó rằng có mặt trời các thứ, nó sẽ không tin, và rằng con cóc có thể lư giải mưa là tự nhiên nó sinh ra thế, con người lại lư giải là do ngưng tụ hơi nước ... thần phật lại lư giải kiểu khác ... |
| ||||
| Bài chia sẻ của bạn Hà Tùng (tiếp theo): Tháng 7 - 1999 (một sự kiện quan trọng) X nói với em rằng X phải trở về thiên thượng v́ đột nhiên có rất nhiều đám tà ma lạn quỷ đang tuôn trào xuống tam giới, chúng rất hung hăn và tài phép hơn hẳn những lần trước kia X kể (trong những lần trước, em nhớ có lần X kể là con người cứ hay đi khai quật các ngôi mộ cổ rồi kim tự tháp Ai Cập mà không biết là điều đó vô t́nh tháo cũi cho biết bao con quỷ Ai Cập hung hăn - nếu ai đă xem cuốn Hành tŕnh về Phương Đông sẽ thấy tiến sĩ Hamound nói về chuyện này) - Nhưng lần này theo lời X kể sẽ là trận chiến khốc liệt nhất từ trước tới nay, và rằng X phải trở về chiến đấu cùng các vị thần ... sau gần một tháng sau cậu ta trở về, cậu ta nói đă có một người tự nhận trách nhiệm giải quyết vụ này và cậu ta cùng các vị thần chờ xem người này có thể giải quyết được không, nếu ông ta không giải quyết được th́ mọi người sẽ vào giúp ... Sau này khi đọc các kinh sách của Sư Phụ em thấy có nói về hiện tượng đó, Sư Phụ đă nói rằng lúc đó các vị thần khá nao núng và Sư Phụ đă đứng ra giải quyết chuyện này (thời gian trùng khớp với ngày 20-7-1999), sau này khi đọc các bài tiên tri của Notrasdamus em cũng t́m thấy điều ông ta tiên tri vào 20-7-1999 sẽ xảy ra một sự kiện quan trọng. Mấy trăm năm trước một người Pháp là Nostradamus đă giảng như thế này trong “Các thế kỷ” - một cuốn sách tiên tri của ông: "Tháng 7, 1999 Để nhà vua Angoulmois phục sinh Đại vương Khủng Bố sẽ từ trên trời xuống Đến thời trước sau Mars sẽ thống trị thiên hạ Nói là để có được cuộc sống hạnh phúc cho mọi người" (theo em hiểu Đại Vương Khủng bố ở đây chính là chỉ về cái thế bố thiên cái địa của đám tà ma hung ác khi đó tràn ngập trong tam giới) Hè năm thứ một đại học, em bắt đầu t́m hiểu và tập môn Sahaja Yoga, hồi đó em tự luyện tập ở nhà và đă nhớ được một số kiếp trước của ḿnh, em xin kể hai kiếp của em: Trong một kiếp, em thấy lúc đó ḿnh đang ở dưới địa ngục, quang cảnh quanh em vô cùng tang thương, người người lầm lũi bước đi, ai ai cũng mặc một bộ đồ trắng của tử tù tay chân đeo xích sắt, có người bị tra tấn khủng khiếp, có người bị bỏ vào vạc dầu, ai ai cũng cúi đầu tiến bước, trong ḷng tràn đẫy nỗi thất vọng, xen vào đó là những tiếng kêu thét thảm thiết của các tù nhân, em cũng là một trong các tù nhân sắp bị vào vạc dầu, cảnh tượng thật vô cùng thảm khốc, lúc đó em hối hận khôn cùng: trong tâm em nghĩ rằng: “ không hiểu lúc sống trên đời ḿnh đă làm những ǵ, đă sống sung sướng ra sao mà giờ đây phải chịu cực khổ như vậy, nếu có kiếp sau được làm người, tôi nhất định sẽ cố gắng tu luyện không th́ ít nhất cũng phải trở thành một con người tốt....” Lúc đó em đang ngồi thiền bỗng tỉnh dậy thấy nước mắt ḿnh chảy dài khắp khuôn mặt. Trong kiếp khác, em đang ngồi trên một tầng rất cao và đang cai quản thế giới chúng sinh của ḿnh, đột nhiên em thấy rất nhiều các vị thần từ các tầng khác nhau đồng loạt giáng hạ xuống Trái Đất, họ giáng hạ xuống như sao băng vậy, em t́m hiểu th́ được biết họ xuống Trái Đát v́ đến một lúc nào đó Trái Đát sẽ thành tâm điểm của vũ trụ, họ xuống đó để thay đổi lại lịch sử của vũ trụ và biến nó thành tốt đẹp hơn, sau đó em nhớ là ḿnh cũng muốn xuống đó, và trước khi xuống em cùng một số vị thần khác đến gặp một người (sau này em mới biết đó là Sư Phụ), các vị thần cùng kí một hiệp ước cùng người này: rằng tôi sẽ xuống vào thời gian này, sẽ đắc pháp vào thời gian này, .... sẽ cứu độ bao nhiêu người ... Sau đó một thời gian , em tự nhiên cảm giác thấy rằng vũ trụ này đang thay đổi, em thấy rằng đang có một lực lượng mạnh mẽ vô cùng đang cải biến vũ trụ từ những lạp tử nhỏ nhất, chúng đang đi xuyên qua từng lớp từng lớp của vũ trụ, và em cũng cảm thấy trong những không gian khác sự biến đổi của vũ trụ là vô cùng kỳ diệu, những chỗ lực lượng đó đi qua đều biến đổi nó thành nơi đẹp đẽ phi thường. (một thời gian sau, em mới biết và học Đại Pháp th́ thấy Sư phụ em cũng đă nói về hiện tượng vũ trụ đang trong quá tŕnh Chính Pháp và đă đi xuyên qua rất nhiều không gian, chúng đi đến đâu là cải biến vũ trụ đến đó). Trong một lần vào internet, em vô t́nh đọc được một đoạn trong kinh sách của Đại Pháp và tự nhiên em cảm thấy rất có ấn tượng với những lời đó và phát tâm muốn làm đệ tử Đại Pháp. Tối hôm đó, trong giấc mơ em thấy hào quang chiếu sáng khắp pḥng và thần phật giáng hạ xuống nhà em và có một số vị thần đi theo bảo hộ em. Những trải nghiệm trong quá tŕnh tu luyện sau này: Trong tuần đầu tiên em đọc sách của Sư Phụ, khi đó em mới đọc lướt qua một lần kinh sách, động tác cũng chưa thuộc hết nhưng quả thật em thấy công ḿnh tăng lên rất nhanh, giống với những ǵ Sư phụ nói rằng tu luyện Đại Pháp lúc vừa mới bắt đầu đă ở trên tầng rất cao mà luyện công, công năng xuất hiện rất nhiều nhưng hầu hết bị khóa lại và chỉ cho các học viên thử một chút xíu, cho họ trải nghiệm một số cảm giác đó thôi. Một đêm em đang ngủ đột nhiên thấy cơ thể ḿnh rất thanh nhẹ, em cảm thấy chân ḿnh rồi dần dần là toàn thân rất nhẹ và cứ tự động bay lên như khí cầu vậy, lúc đó em động đậy tay chân th́ thấy lạ là không sờ thấy đệm đâu, em bèn mở mắt ra th́ rất kinh ngạc, em đă bay lên như trong ảo thuật vậy, cả chăn đắp của em lúc đó cũng bay lên, em cảm thấy khá lo sợ không biết ḿnh sẽ bay đến đâu và làm thế nào để xuống được, do vậy em lại bị rớt xuống, sau này em hiểu rằng lúc đó là do ḿnh đạt đến tŕnh độ khai mở Đại Chu Thiên th́ mới có khả năng bay lên như thế, có những pháp môn mà muốn đạt đến trạng thái đó phải trải qua một thời gian rất lâu thậm chí cả đời, nhưng em mới đạt được nó chưa đầy một tuần kể từ khi tu Đại pháp điều đó chứng tỏ những ǵ Sư phụ em nói thật sự không huyền hoặc chút nào ... Sau đó, trong một giấc mơ em đă chứng ngộ đến trạng thái huyền quan thiết vị, lúc đó đầu em rất đau, huyệt thái dương rất đau, có một cái ǵ đó cố thoát ra khỏi huyệt ngọc chẩm, mắt em cũng hơm vào trong, đến khi nó xuất ra rồi th́ nhẹ hẳn cả người, và thấy nó là một cái bọc ánh sáng to, treo lên ở trên đầu (hiện tượng rất giống trong sách Đại Pháp) -- lúc đó em mới tu luyện chưa đến một tháng! Có một lần, em mơ một giấc mơ, trong giấc mơ đó có rất nhiều đệ tử Đại Pháp đều đang chào đón Sư Phụ ở một nơi hội trường lớn, em bay đến đó và nói chuyện với một số người bạn vốn là thần và đă từng là bạn của em trong mấy kiếp hiện cũng đang tu luyện Đại Pháp. Thời gian mọi người chờ đợi đă đến nhưng Sư Phụ không xuất hiện như mọi người đă mong đợi, mọi người đều ngơ ngác không hiểu, riêng em hiểu rằng Sư Phụ không muốn gây tâm chấp trước cho học viên nên em đă đi ra một chỗ riêng và phát tâm muốn gặp Sư Phụ, lúc đó em đang muốn thử sức với Sư phụ để xem tài năng ngài ra sao (v́ trước đó em cũng đă học rất nhiều ông sư phụ môn khác lần lượt đến tâm truyền cho em trong giấc mơ, hết vị này lại đến vị kia, có những vị đến sau nhưng công lại thấp hơn những vị đến trước, v́ thế em hay phải thử thách họ ...) nhưng khi em đang có ư nghĩ thế đột nhiên Sư Phụ xuất hiện, lúc đó chỉ có ḿnh em và Sư Phụ, Ngài nh́n em trước, bằng khả năng của em , em biết cái nh́n của Ngài đă xuyên thấu toàn thân em, ư nghĩ và tư tưởng của em đă bị Ngài hiểu thấu, lúc đó trong một tích tắc em nh́n Ngài, thời gian như chậm lại, Ngài mỉm cười với em ngụ ư rằng: em đă quá trẻ con với ư nghĩ của ḿnh và đó là nụ cười chào đón em đă đắc Đại Pháp, lúc đó em có cảm giác rằng em và Ngài đă từng gặp nhau trước đó rồi, Ngài cười với em - một nụ cười hiền ḥa mà xua tan đi hết các tâm chấp trước của em, xung quanh Ngài phát ra năng lượng của sự từ bi rộng khắp khiến em cảm thấy bị tiêu tan đi trong cái trường từ bi đó, em ngây người ra v́ xúc động, lúc đó em hiểu rằng ḿnh đă gặp một minh sư chân chính, cảm giác lúc đó của em thật vô cùng hạnh phúc giống như một đứa trẻ lầm lỗi quay trở về bên người cha thân yêu hay như một cánh chim lạc lơng suốt một thời gian dài giữa biển khơi đă t́m về tổ ấm của ḿnh vậy ... ... |
| ||||
| Bài chia sẻ của bạn Hà Tùng (tiếp theo) Từ đó em chuyên tâm tu luyện và thấy công ḿnh tăng rất nhanh, hồi đó mỗi lần Phát Chính Niệm em cảm thấy năng lượng ḿnh phát ra cực lớn xuyên suốt cả vũ trụ, và thấy năng lượng đó cực mạnh đến nỗi cái thân thể thường nhân này khó mà chịu được, có cảm giác như nó sắp bị nổ tung ra vậy... Điều đó cũng giống với điều Sư phụ em giảng, dần dần chính niệm em càng ngày càng mạnh, mỗi khi Phát Chính Niệm xong em cảm thấy ḿnh như một con người khác, như một nhà hiền triết vậy, tâm thái cũng như phong thái lúc đó có phong độ khác thường, kèm theo đó là ánh mắt và nụ cười cũng từ bi hơn trước rất nhiều, tuy nhiên trạng thái đó không kéo dài lâu v́ phần tu xong đó lại được Sư phụ em cất đi để vào một không gian thâm sâu khác. Sư Phụ em có giảng rằng những ǵ đệ tử chúng em tu luyện được, Sư Phụ đều cất đi và tách biệt khỏi không gian tam giới này v́ nếu không sẽ lại bị ô nhiễm. Chỉ thi thoảng em được chứng ngộ những ǵ ḿnh đă đạt đến mà thôi, vả lại những điều này không thể thi triển cho người thường thấy được v́ đó là phạm vào điều cấm kỵ. Dần dần chính niệm em mạnh đến mức ma quỷ không c̣n dám xếp hàng đối phó với em, chúng thi nhau chạy thục mạng, em thấy mỗi bước đi chân chính của ḿnh phát ra năng lượng rất mạnh khiến em đi đến đâu ma quỷ khiếp vía đến đó, lúc đó can nhiễu đến em vẫn c̣n có các đám loạn thần vốn ở tầng rất cao, cao hơn nhiều so với các con siêu ma quỷ kia, nhưng họ mới chỉ thấy em ngồi xếp thế lập chưởng đang định Phát Chính Niệm th́ họ đă bỏ chạy rồi. Một thời gian sau em thấy ḿnh phát ra được mấy pháp thân liền, và sau đó số pháp thân dần dần ngày càng nhiều,... Lần gần đây nhất sau khi em Phát Chính Niệm rất mạnh em cảm thấy tâm ḿnh lúc đó rất chính, em cảm thấy mỗi bước đi chân chính của ḿnh tiến đến đâu th́ tà ma lạn quỷ bỏ chạy đến đó, và trường năng lượng em phát ra cải tạo cả một môi trường xung quanh em. Em thấy theo sau ḿnh là vô số phật đạo thần xếp thành từng hàng ngồi đằng sau em để hỗ trợ em, có lúc em thấy họ đều ở trong một cái ṿng xoáy ḱ lạ, muôn vàn chúng sinh đều nằm trong cái ṿng xoáy đó... Những ǵ em trải nghiệm là rất nhiều nhưng đa số là trong khi em Phát Chính Niệm v́ rất nhiều nên em không kể ra ở đây, em xin kể một trải nghiệm thú vị khác mà không thông qua Phát Chính Niệm, hồi đó em đọc các kinh văn của Sư Phụ, trong đó có những đoạn Sư Phụ giảng về cấu tạo và sự h́nh thành của Vũ Trụ, em đọc rất lấy làm thích thú hồi đó em có ước muốn t́m hiểu xem các Đại Giác Giả làm sao có thể sắp xếp và an bài các sự việc cũng như tạo ra vũ trụ bằng một niệm của ḿnh, và nhờ Sư Phụ vào ngày hôm ấy em đột nhiên được khai mở trí óc của ḿnh, đột nhiên lúc đó em tưởng tượng ḿnh sẽ đi bơi cho mát(v́ hôm ấy trời rất nắng), đột nhiên em thấy h́nh ảnh và các chi tiết ḿnh tưởng tượng sống động như thật vậy, quá ngạc nhiên trước óc tưởng tượng của ḿnh em tưởng tượng và điều chỉnh tất cả hoạt động của mọi người trong bể bơi đó, thấy vẫn c̣n có thể tưởng tượng theo dơi và sắp xếp được từng cử chỉ nhỏ của họ, em tiếp tục phóng xa ra điều khiển cả một thành phố rồi cả một thế giới - nhưng vẫn chưa là ǵ cả, em vẫn có thể điều khiển được nữa, em bèn điều khiển cả một hành tinh, rồi tưởng tượng tự tính mấy chục phép tính - các con tính là mấy chục chữ số nhân với nhau (ḿnh tưởng tượng ḿnh viết mấy chữ số nhớ đó ra một tờ giấy nào đó vậy), thấy vẫn chưa bơ bẽn ǵ em bèn thử để bộ năo của ḿnh bắt nó làm việc nhanh gấp bội lần... trạng thái đó kéo dài được tầm hơn 30 phút rồi lại biến mất. Em xin kể một câu chuyện chứng thực về những điều Sư Phụ em giảng: vào hồi hè năm trước em có hồng pháp được cho một anh ở Hà Nội, anh này sau khi học Đại Pháp một thời gian anh ta trở về thăm bố anh ta ở Nam Định, bố anh này nổi tiếng khắp vùng nhờ có một số khả năng dị thường, bố anh này đă từng tu qua nhiều môn rồi và có một số khả năng như nh́n được người âm, liên lạc được với một số vị thần ở cơi thấp, và thỉnh thoảng th́ đi giải quyết một số vụ ân oán giữa người âm và người dương... Anh này về nhà thăm gia đ́nh và thăm bố ở Nam Định, ông bố bảo anh này: mày tập cái ǵ mà tự nhiên trên trán lại có dấu ấn chữ tàu cổ và có một số vị thần đi theo bảo hộ, anh này mới trả lời con đang học Đại Pháp, ông bố lấy làm thích thú và muốn đọc sách và tu luyện Đại Pháp, sau khi nghe người con giới thiệu sơ qua về Đại Pháp ông ta nói: trong các đại pháp cao thâm của Phật Gia, đệ tử phải tu đến tầng rất cao mới được Phát Chính Niệm, nay pháp môn Đại Pháp này ai vào học cũng có thể Phát Chính Niệm luôn, Đại Pháp này quả thật quá đỗi cao thâm. Một thời gian sau anh này lên gặp em và kể lại câu chuyện như thế, em nhớ trong một kinh văn Sư Phụ giảng theo sau mỗi đệ tử Đại Pháp không chỉ có pháp thân của Sư Phụ mà c̣n có Thiên Long Bát Bộ bảo hộ, em nói cho anh ta câu ấy, anh ta nhớ lại và nói rằng đúng là bố anh nh́n thấy có mấy chữ tàu trên trán anh, nhưng anh chỉ nhớ 2 chữ Thiên Long, 2 chữ sau anh không nhớ rơ nhưng h́nh như đúng là Bát Bộ. ... Trong quá tŕnh tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, trải qua biết bao đau khổ ngọt bùi, có những lúc em cảm thấy chán nản và thiếu quyết tâm, có những lúc em định bỏ không tu luyện ǵ nữa, song em nhớ lại những lời giảng của Sư Phụ em: “... không có ǵ trên đời này quan trọng hơn việc tu luyện đâu ...”, rồi Sư Phụ em cũng giảng rằng con người dù nhiều tiền tài đến đâu, làm quan chức to lớn đến đâu đi chăng nữa - họ cũng không thể có 3 ngày may mắn liên tiếp trong cơi đời này, nếu không phải v́ những đau khổ về tinh thần th́ cũng là những đau khổ về vật chất, đủ các loại đau khổ làm cho con người không có được 3 ngày tốt đẹp liên tiếp trong cuộc đời của ḿnh ----- Vậy cuộc sống con người chẳng phải khó khăn và đau khổ lắm sao, nh́n qua th́ thấy tu luyện thật đau khổ v́ có những kiếp nạn nhưng nghĩ lại nếu em quay về làm một người thường th́ cũng đâu sung sướng ǵ, ḿnh bỏ biết bao nhiêu cố gắng, học này học kia, bằng nọ bằng kia rồi dẫu nhiều tiền tài đến mấy và dẫu có giàu nhất thế giới đi nữa chẳng phải ḿnh cũng sẽ không có được 3 ngày tốt đẹp liên tiếp trong đời của ḿnh - Vậy cuộc sống con người chẳng phải đau khổ hay sao? Cứ nghĩ tu luyện là gian khổ nhưng thật ra chỉ có nó mới có thể giúp con người thoát khỏi mọi sự khổ đau - Vậy chẳng phải không có ǵ trên đời này quan trọng hơn việc tu luyện phải không? Nhớ lại lời X nói rằng nhân loại thực ra đă ở trong địa ngục cả rồi v́ con người vô minh mà tạo hàng đống nghiệp, họ vẫn chưa ở dưới địa ngục là do số phận trên dương thế của họ chưa hết mà thôi. “Chư vị hàng trăm năm mà chẳng được thân người; [có khi] hơn ngh́n năm mới được thân người; được thân người rồi cũng chẳng biết quư tiếc. Nếu chư vị thác sinh thành một tảng đá th́ vạn năm không ra được; tảng đá ấy nếu chẳng tan nát, chẳng phong hoá, th́ chư vị vĩnh viễn chẳng ra được; được thân người nào có dễ chi! Nếu mà thật sự được Đại Pháp, cá nhân ấy quả là quá may mắn. ‘Nhân thân nan đắc’; đó chính là đạo lư.”. Em chỉ là một đệ tử Đại Pháp như bao đệ tử b́nh thường khác, c̣n có rất nhiều các đệ tử Đại Pháp tu luyện rất tốt. Đó là đôi lời chia sẻ với mọi người, em mong mọi người đọc xong sẽ tăng thêm quyết tâm tu luyện vượt qua mọi thử thách để thành công, có điều ǵ chưa tốt mong các bạn, các anh, các chị, các cô, các chú bác chỉ bảo thêm cho. |
| ||||
| Bài chia sẻ của bạn Hằng Tôi là một người tu hành ở Hà Nội, tôi xin được chia sẻ câu chuyện của tôi với mọi người: Tôi đến với Thiền từ khá sớm. Có lẽ phải v́ một căn duyên sâu xa nào đó mà ngay từ cuối năm cấp 1, hè đến tôi lại theo bà lên chùa tụng Kinh. Lúc đó, cũng chẳng hiểu ư nghĩa thực sự là ǵ nhưng vẫn thích lắm. Đến cuối năm cấp 3 tôi chính thức đến với Thiền. Lúc bấy giờ, cho dù sức khỏe ốm yếu hơn những người khác, nhưng đó vẫn không phải là lư do chính khiến tôi t́m đến tâm linh. Thực sự nó bắt nguồn từ những khao khát kiếm t́m chân lư và quy luật của con người và vũ trụ. Những kiến thức khoa học được dạy ở trường không đủ sức thuyết phục đối với tôi. Tôi chẳng bao giờ tin nguồn gốc tiến hóa của con người là từ khỉ cũng như những hiện tượng mà khoa học gọi là tự nhiên. Với mong muốn hiểu rơ hơn những quy luật đó, tôi đến với Thiền. Phương pháp tu luyện của tôi có thể gọi là theo Thiền tông. Tôi bước vào tập luyện rất nghiêm túc. Vốn nghiêm khắc với bản thân, dần dần tôi rèn cho ḿnh một thói quen không bỏ bất cứ buổi tập nào hàng ngày. Chỉ khoảng vài tháng sau, tôi cảm giác như thế những đau khổ, mất mát như “trượt” khỏi tôi. Với bất cứ những thất bại, trắc trở nào, tâm tôi cũng thấy nhẹ nhàng. Khi chia sẻ điều này ở lớp học, Thiền sư của tôi nói “Con quả là phải có căn cơ tốt mới đạt đến trạng thái đó nhanh như vậy. Con phải cảm tạ Trời đất.” Khi tâm ḿnh lắng lại, tôi quan sát cuộc sống xung quanh. Tôi nhận ra con người khổ quá cả về thể xác lẫn tinh thần. Trước những cảnh tượng đó, tôi không ḱm được nước mắt. Tôi phát nguyện sẽ cố tu luyện đắc Chính quả để cứu độ chúng sinh. Hiểu rằng muốn cứu người th́ phải tự cứu ḿnh trước. Tôi không ngừng cố gắng chú ư đến những tư tưởng, hành động của ḿnh để xả bỏ những thói quen xấu. Thay đổi tâm tính là một việc thật khó khăn nhưng tôi vẫn luôn tin rằng không có ǵ là không thể. Trải qua gần 10 năm, có những lúc tôi đă gần như bị cuốn đi trong cơn lốc của t́nh cảm, của những lo toan trong cuộc sống, cái hạnh nguyện ngày nào như ch́m đi, nhưng Thiền th́ đă trở thành một phần không thể thiếu của cuộc đời. Định lực của tôi ngày một sâu, những biến chuyển về tâm linh ngày một rơ rệt. Vào một buổi tối trời mưa rất to mà tôi không bao giờ quên, trong một buổi Thiền định sâu, tôi nhớ lại được những tiền kiếp của ḿnh. Những h́nh ảnh hiện ra như tia chớp: từ lúc là cái cây, con chim, con hươu v.v cho đến khi chuyển sinh làm người. Chúng hiện lên quá nhanh đến mức bây giờ tôi cũng không c̣n nhớ hết được. Tôi chỉ nhớ rằng một trong những kiếp gần đây nhất, tôi đă là đệ tử nhà Phật ở Ấn độ. Cũng từ đó tôi xuất hiện khả năng đọc tiền kiếp của người khác ( nếu tôi muốn). Nhưng tôi cũng không lạm dụng khả năng này. Chỉ có điều tôi nhận ra rằng con người chỉ đang lặp lại hay thậm chí phóng đại những tính cách, tư tưởng của họ ở các kiếp trước. Họ được làm người là được ban cho cơ hội để trả nghiệp mà tiến hóa nhưng thay vào đó, họ lại luôn t́m cách vùng vẫy để rồi càng bị trói chặt hơn bởi lưới nghiệp. Tôi cũng hầu như chẳng nói với ai về tiền kiếp của họ. Tôi thấy điều đó chẳng giúp ích nhiều được cho họ. Con người đă mê muội ở cơi này quá mất rồi và tôi cũng chẳng biết phải giúp họ như thế nào ngay cả đối với những người thân của ḿnh. Tôi cũng chứng nghiệm được tâm ḿnh là một ḍng sông như lời đức Thích Ca Mâu Ni giảng. Khi ḿnh lo lắng, buồn chán th́ nó nổi lên cuồn cuộn như sóng biển. Khi ḿnh thanh thản, b́nh an th́ nó êm đềm phẳng lặng. Nhưng cảm nhận cuộc đời quá ngắn ngủi, tôi không ngồi chờ cho tâm bất thuần tự diệt. Tôi đă dùng định lực để làm nó êm dịu trở lại. Điều đó cũng khá hiệu quả và phù hợp với Chánh tinh tiến mà đức Phật đă dạy. Tuy nhiên, quá tŕnh diệt trừ tham, sân, si, biên kiến, ngăo mạn không phải lúc nào cũng suôn sẻ, nhất là đối với tâm sân. Có những lúc tôi thấy rơ tâm sân đang nổi lên cuồn cuộn mà không thể nào làm an nó được. Có lúc tôi bật khóc bất lực dù biết rằng ḿnh đang gây nghiệp. Đó là những lúc mà nghiệp tư tưởng của quá khứ khống chế bản thân. Đến một ngày, khi suy tưởng về những vấn đề tâm linh (tương tự như thiền công án), tôi nhận ra những ḍng tư tưởng của tôi mạnh mẽ tuôn trào. Khi tôi đặt bút xuống viết, gần như không cần phải suy nghĩ ǵ mọi thứ cứ tự nhiên đến. Tôi không đọc sách nhiều, nếu không muốn nói là gần như không ngoài pháp lư về Con đường thoát khổ và vài cuốn sách tâm linh khác. Thiền sư của tôi yêu cầu học viên không đọc sách lung tung sợ bị loạn. Và tôi cũng tuân thủ theo điều đó. Những ǵ tôi ngộ được, tôi cũng chẳng nói với ai. Măi sau này, khi vào vài trang web tâm linh, t́nh cờ đọc một số nhận thức của vài vị Thiền sư. Tôi ngạc nhiên nhận ra rằng những ǵ ḿnh ngộ cũng trùng với những nhận thức của họ. Tất nhiên, đó cũng chỉ là sự ngộ ở một tầng thứ nhất định. Lúc đó, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng, mỗi ngày đều ngộ ra một điều ǵ đó và thấy cuộc sống của ḿnh vô cùng ư nghĩa. Tuy nhiên, xen lẫn với những ǵ tôi tự ngộ vẫn là những thắc mắc về sinh mệnh, về vũ trụ mà tôi không tài nào thấu triệt và không ai giải đáp tường tận được nhất là trong thời mạt kiếp như hiện nay. Thiền sư của tôi không thể đưa ra những chỉ dẫn rơ ràng mà nhấn mạnh đến tiệm tu. Tôi trân quư kiếp người này là thế. Tiệm tu th́ biết bao giờ mới đến đích đây. Tôi hiểu rằng dưới thời đức Thích ca, nghiệp của con người c̣n chưa sâu nặng chứ đến 2.500 năm sau này, con người đă bị trường nghiệp bao bọc thành từng lớp rồi, đâu dễ ǵ tiệm cận với chân lư. |
| ||||
| Bài chia sẻ của bạn Hằng (tiếp) Bên cạnh đó, khi một phần khả năng được khai mở, tôi tuy không chấp danh, lợi nhưng lại chấp vào những duyên nghiệp của tiền kiếp đối với cuộc sống hiện tại. Câu trả lời mà tôi có được là phải tiếp tục tu lên để tự phân biệt. Tâm người quả thật khó mà không động. Tôi vấp ngă hết lần này đến lần khác mà vẫn không vượt qua được. Tôi cũng trải qua trạng thái được giải nghiệp thanh lọc thân thể. Vào một buổi Thiền, đột nhiên tôi nh́n thấy một cục nghiệp đen nằm rất sâu trong không gian cơ thể. Mới nh́n th́ nó rất nhỏ, nhưng khi phóng lớn lên th́ đó là một đám rất nhầy nhụa ( sau này mới biết chúng là những linh thể). Tôi cảm nhận có một luồng năng lượng sáng tinh khiết đẩy nó ra ngoài. Khi chúng ra ngoài theo đường họng, cả người tôi lạnh toát và run bắn lên. Nhưng sau đó, tôi cảm thấy thân thể rất nhẹ nhàng. Đó là lần đầu tiên, sau này c̣n thêm vài lần nữa. Đúng như Sư Phụ giảng tôi đă lên tầng cao trong luyện khí nhưng vẫn chỉ là luyện khí. Thiền sư của tôi cũng từng nói có ít người lên được đến đó. Vào buổi Thiền định đêm giao thừa năm 2008, tôi chợt “nghe” được những dự báo về thế giới năm nay. Sau này mới thấy giật ḿnh v́ giờ đây mọi việc đang diễn ra đúng như vậy. Lúc đầu, tôi nghe về Pháp Luân Đại Pháp từ một người bạn, một đệ tử Đại Pháp. Anh ta cũng đă là một đồng tu trong nhóm Thiền Tông trước khi chuyển sang Đại Pháp. Thật sự, lúc đầu tôi không để ư lắm. Nhưng rồi, một ngày trong lúc tôi thiền, tôi đă nghe một tiếng nói từ Đấng bề trên của tôi , “Này con, hăy bắt đầu học Đại Pháp cho chính ḿnh và cho tương lai của ḿnh! Đă đến lúc rồi đó.” Tôi đă thật sự bị lay động vào lúc đó. Đó phải là cái ǵ thật sự đặc biệt và tinh tiến mà Đấng bề trên của tôi đă thúc dục tôi nh́n vào. Nhưng tôi đă không nghe lời khuyên của Người ngay lập tức. Tôi vẫn thấy ổn với việc tu Thiền. Tôi đă nghĩ tôi không cần sự thay đổi nào hết. Tôi đă nghĩ tôi sẽ xem thử nó thế nào. Tôi nghĩ, “Có lẽ tôi có thể học vài điều từ nó theo cách tôi thường làm, từ việc đọc các bài viết và những cuốn sách khác.” Tôi đă yêu cầu Sư Phụ Lư cho học Pháp của ông nhưng không luyện tập Công. Ông chỉ mỉm cười và không nói lời nào. Một lần nữa, khi tôi thiền định, Đấng bề trên của tôi đă xuất hiện, nói rằng Người cũng là một đệ tử của Sư Phụ Lư và tầng thứ của Người thấp xa so với Sư Phụ Lư. Lời nhắn nhủ của Người đă đánh thức tôi. Tôi đă biết rằng tôi phải bắt đầu suy nghĩ về điều này một cách nghiêm túc. Và rồi, tôi bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân. Sau khi đọc chỉ vài trang, tôi đă khóc lên. Tôi khóc bởi v́ tôi đă t́m thấy những câu trả lời về những thắc mắc trong suốt cuộc đời của tôi. Từng từ trong cuốn sách đó đă ngộ thức tôi. Tôi hiểu rằng đây là điều bấy lâu tôi hằng t́m kiếm. Càng t́m hiểu sâu, tôi càng hiểu rằng, đây chính là phương pháp sẽ hoàn tất mong ước sớm đắc Chính quả và cứu độ chúng sinh của tôi. Tôi xúc động vô cùng nhưng cũng hiểu rằng đă đến lúc phải ra quyết định. Có lẽ đó là một quyết định khó khăn nhất từ trước đến nay. Với tu Thiền trong suốt thời gian qua tôi đă đạt được những kết quả nhất định. Nhưng càng tu lên cao, tôi càng cần những hướng dẫn cụ thể hơn điều mà tôi khó có được. Thiền sư của tôi vốn bám vào pháp lư Thiền tông, cho rằng cái không mới là cái vô cùng, là cái tuyệt đối nên chỉ muốn hướng tôi đến “vô sư trí” (tự ngộ). Tôi chỉ là một người thường bị bao bọc bởi tầng lớp vô minh, tự tôi ngộ đến bao giờ đây. Tôi biết ḿnh đă trầm luân ở cơi này suốt bao nhiêu kiếp, nghiệp của ḿnh sâu nặng nhưng tôi không muốn lại chờ đợi thêm dù chỉ một kiếp. Đấng bề trên của tôi cũng đă nói rằng tôi không c̣n có thể đi xa được nữa nếu bám vào pháp cũ. Đă đến cuối đường rồi, gạt sang bên những t́nh cảm gắn bó với Thiền sư, tôi quyết định đến với Đại pháp. Không muốn bỏ lỡ đi khoảng thời gian quư báu, tôi bắt đầu bước vào tu luyện với ḷng tràn đầy xúc động biết rằng đây chính là con đường sẽ đưa tôi đi xa hơn và nhanh hơn. Tôi càng thấy rơ hơn ư nghĩa thực sự cho sự tồn tại của con người. Ngay khi mới bước vào, tôi đă cảm nhận được sự từ bi chăm sóc của Sư phụ đối với một đệ tử mới như tôi. Với Chánh niệm từ Pháp, chỉ sau một thời gian ngắn, tôi đă bắt đầu có thể điều ḥa được tâm ḿnh trong những hoành cảnh dù khó khăn đến mấy, những điều mà trước đây tôi đă có lúc vô vọng không làm nổi. Tôi trân quư cơ duyên này hơn bất cứ thứ ǵ và biết rơ rằng đây là con đường duy nhất để tôi có thể trở về hoàn tất lời hứa với chúng sinh và thệ nguyện với Sư phụ như lời Người giảng “Người ta nói: ‘Ta đến xă hội người thường, giống như đến khách sạn, tá túc vài ngày, rồi vội rời đi’. Một số người cứ lưu luyến nơi này măi, quên cả nhà của bản thân ḿnh.” Last edited by vtrung; 06-19-2008 at 02:34 AM. |