| ||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
|
Tuy nhiên, người chủ nhà đó lại là ông Nguyễn Văn Chắc. Qua tṛ chuyện được biết ông Chắc là người c̣n cả bố mẹ và anh em. Vừa thất vọng, vừa không giấu được ḷng ḿnh, ông Thật đem câu chuyện về người em trai đă mất tích mấy chục năm kể cho ông Chắc. Không ngờ, ông Chắc cho biết trong vùng cũng có một người chừng tuổi như thế, được một người ở đây đưa về làm con nuôi từ khi c̣n nhỏ. Thế nhưng, người đàn ông đó tên là Khương Văn Thông chứ không phải Vũ Văn Thà. Nhận lời ḍ hỏi giúp, ông Chắc khuyên hai cha con ông Thật nên quay về đợi tin v́ theo ông việc này không chắc chắn lắm, vả lại cũng không thể kết luận ngay được. Suốt 10 ngày ở quê, ông Thật sống trong thắc thỏm lo âu và hy vọng, song không thấy tin ǵ báo về. Không có tin của người đàn ông tên Chắc th́ coi như hết hy vọng. Đúng dịp đó th́ có một chị cùng xóm tên là Cần bảo rằng sắp tới sẽ về xă Cù Vân (Đại Từ, Thái Nguyên) thăm mẹ đẻ. Chị Cần mới làm dâu ở làng ông Thật mấy năm nay. Ông Thật vội vàng lấy mảnh giấy viết mấy chữ: “Tháng 12/1945, mẹ Trương Thị Ṿng có đưa em Vũ Văn Thà đi, sau khi mẹ mất có người đă nhận và đưa em lên Thái Nguyên làm con nuôi...”. Về xă Cù Vân, chị Cần đưa cho người đàn ông tên Thông mảnh giấy ghi mấy ḍng chữ đó. Đọc những ḍng chữ đó, ông Thông rơm rớm nước mắt. Ngày đó ông c̣n quá nhỏ, không nhớ được điều ǵ, nhưng khi lớn, trong những buổi sum họp gia đ́nh, cha mẹ nuôi ông thường hay kể rằng, ông bà mua ông bằng một thúng gạo của một người lạ mặt. Người lạ mặt đó cũng kể rằng họ “nhặt” được ông dưới Hà Nội, khi mẹ ông chết đói. Cha mẹ nuôi ông không có con, đă nhận ông làm con nuôi, đặt tên cho ông là Khương Văn Thông và lấy năm khai sinh là 1945. Nặng ân nghĩa với cha mẹ nuôi, ông Thông coi họ như cha mẹ ruột của ḿnh, hết ḷng phụng dưỡng khi sống và hương khói thờ tự khi họ qua đời. Nhưng tuổi càng cao, nỗi mong ngóng t́m về quê quán, cội nguồn càng xót xa. Kư ức đau thương thời thơ ấu dù lớn thế nào cũng không c̣n chút ǵ trong ông. Nhận được lá thư của người đàn ông lạ, nhưng như có linh tính mách bảo, ông Thông lập tức hồi âm với những lời lẽ tha thiết mong sớm được gặp mặt ông Thật. Ngay sau ngày nhận được thư của ông Thông, hai cha con ông Thật lại lên đường đi Thái Nguyên. Thật kinh ngạc khi cảnh vật nơi ông Thông ở đúng như lời mô tả trong băng ghi âm: “Từ mặt đông bắc trông ra, tay phải là bếp, tay trái là ao. Tiến vào một chút là vườn cây, vườn rau. Có hai nếp nhà và lên nhà phải qua bậc thang”. Ḷng trào dâng xúc động, nhưng ông Thật vẫn có phần e ngại v́ h́nh dạng ông Thông khá khác biệt so với dự đoán của nhà ngoại cảm. Ông Thông cao hơn và khắc khổ hơn chứ không “trẻ hơn và thấp hơn”. Qua chỉ dẫn, người con ông Thật t́m gặp bà Tiễn (84 tuổi, là con nuôi lớn của bố mẹ ông Thông, thường tắm cho ông Thông khi nhỏ, hiện sống ở làng cạnh), và được bà kể mọi chuyện về thời thơ ấu khổ đau, lưu lạc của ông Thông y như nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện mô tả. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, anh vừa khóc vừa chạy về với chú ruột của ḿnh. Trong lúc anh con cả của ông Thật đi “điều tra”, ông Thật cũng “kiểm tra” tiếp bằng cách điện thoại về cho nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện. Kỳ lạ thay, ông Thật chưa kịp tŕnh bày nỗi băn khoăn, chị Nguyện đă nói ngay: “Ông Thông chính là người em trai bị thất lạc của ông hơn 60 năm trước, ông không phải lăn tăn, điều tra ǵ nữa”. Bao nhiêu t́nh cảm và mong chờ trong những ngày t́m kiếm chợt vỡ ̣a. Hai anh em ông Thật và ông Thà ôm chầm lấy nhau trong nước mắt chứa chan. Hôm sau, hai anh em về quê. Đón họ là những giọt nước mắt mừng mừng tủi tủi của con cháu, xóm làng. Sau khi thắp nhang khấn vái bên mộ cha mẹ, trước bàn thờ tổ tiên và họ hàng thân thiết, ông Thông đă được nhận lại tên họ, quê hương, bản quán của ḿnh sau hơn nửa thế kỷ lưu lạc. Cả gia đ́nh ông Thật c̣n bàng hoàng khi nghe lại đoạn cuối trong cuốn băng ghi âm lời hướng dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện: “T́m một mà được mười ba”. Ông Thà có cả thảy 13 người con và cháu. Sau khi t́m được em trai Vũ Văn Thà, ông Thật tiếp tục t́m được mộ chị gái Vũ Thị Quắng ở giữa cánh đồng xă Phương Tú (Ứng Ḥa). Bà Quắng bị chết đói năm 1945, khi 11 tuổi và được người ta chôn luôn ngoài cánh đồng. Đặc biệt, trong một chuyến đi vỏn vẹn một tuần, bằng sự chỉ dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện, bố con ông Thật c̣n t́m tiếp được 2 liệt sĩ nữa, là anh vợ và em vợ ông Thật. Hài cốt liệt sĩ Vũ Hồng Quân được t́m thấy ở xă Nghĩa Thương (Tư Nghĩa, Quảng Ngăi) và liệt sĩ Vũ Hồng Quang được t́m thấy giữa nông trường cà phê bạt ngàn thuộc xă Đắk Sắk (Đắk Nông). Source: www.ngoisao.net |